Chương 3
Thằng bé đã thiếp đi vì mệt mỏi từ bao giờ, rũ người ngủ say.
Lắc đầụ
Thế mà chẳng đầy hai tháng sau, mẹ nó chết thật.
Là không chịu nổi những cơn đau thối thịt thối da, tự tử.
Đám ma,
Không một ai tới.
Không có lấy một vòng hoa đưa tiễn.
Manh ván khó kiếm, ngọn nhang lụi tàn, hàng xóm không một lời thăm hỏi, y tế không ai dám bước qua cánh cửa khám nghiệm tử thi, công an không một biên bản ghi chép.
Cuối cùng, những kẻ bần cùng dưới đáy nhất xã hội, những kẻ nghiện ngập kéo từng cơn ngáp dài lại là những kẻ chung tay đào mồ chôn xác kia.
Khi Khìn cháy tới,
Thằng bé cả người lấm lem đói xỉu bên nấm mồ hoang.
Nó tin rồi.
Nó tin là, mẹ nó sẽ mãi mãi không về với nónữa.
Trên khóe mắt, một giọt nước lại vừa trào ra.
Mẹ nó, hẳn là cũng đã là bất đắc dĩ đến đường cùng, mới đành lòng giao lại đứa con dứt ruột cho một kẻ chỉ mới quen mới biết vài ba năm, lại còn là một kẻ buôn ma túy.
Mong đợi gì đây?
Cho nó được sống thôi sao?.
Khìn cháy cười một cái chua chát.
Đời người rút cuộc, còn lại cũng chỉ là nắm tro tàn.
====
Truyện 12, Cánh rừng
Năm năm sau, Hà Giang. 2017
Một tụ điểm lẩn sâu trong khu rừng của Khìn cháy được xây dựng kín kẽ, bên trong bên ngoài đều canh gác cẩn mật.
Khìn cháy đem về một đứa trẻ, cái này ai cũng biết, đứa con hoang đó ngày xưa gầy gò đen nhẻm, nay lại có chút trắng ra, bắt mắt người nhìn.
Chuyện chẳng có gì, mấy đứa trẻ mồ côi nhặt khắp tứ phương mang về đây cũng chả ít, đơn giản vì bọn chúng chưa đủ mười tám tuổi, trẻ con lại ít bị để ý, rất dễ dàng để luồn lách tuồn hàng vào khắp các buôn làng.
Thậm chí mấy đứa trẻ mười năm mười sáu tuổi đem theo hàng vượt biên là điều bình thường.
Cũng xem ra vẻ ngoài Khìn cháy cũng chẳng để ý gì tới nó, không mấy khi hỏi tới, nên mức đối xử đương nhiên cũng chẳng khác gì nuôi cơm những đứa khác, vẫn là bộ dạng quần áo xoàng xĩnh, tay chân vô số vết cắt cứa do cỏ dại gai dại quẹt vào những lần vượt đồi lội suối. Ăn bờ ngủ bụi, nay tỉnh này mai lại lắc lư lên xe đi tỉnh khác.
Thế nhưng, có một câu chuyện nhắc lại đến bây giờ còn khiến cho mấy tên đàn em sởn hết gai ốc, xem ra có đùa cũng không dám đùa quá trớn với tên nhóc lẻo khẻo kia nữa.
Cách đây một thời gian, trong một lần Thiên An mới đi " giao hàng" về còn dư một nắm đá không gặp được người nhận, liền bị một tên xăm trổ có chút vai vế trong đường dây này bóp lấy cằm, ép uống liền 3 viên cảnh cáo.
Thiên An giãy dụa thế nào cũng không thoát, cuối cùng bị say đá, hoang tưởng rồi bị kích thích mà tự trèo lên cây, ngã xuống gãy ba cái sương xườn.
Cả đám ở dưới cười như điên dại.
Kẻ xăm trổ kia lại càng nổi hứng, đưa bàn chân mang đôi giày đinh hầm hố ấn thẳng xuống lưng, khiến đoạn xương gãy gần như đâm thủng màng ngực.
Trên má chính là những cú tát nảy máu bật khỏi kẽ răng.
Thiên An gầy, rất gầy, trên gương mặt xạm đi vì nắng gió đó, đôi mắt bị đá " cắn" đến mức không biết đau, vô hồn ngẩng lên, mờ mịt.
Tiếng cười bên tai vụt tắt.
Trên lưng cũng không còn chút cảm giác nặng nề nào của bàn chân thô bạo đạp xuống.
Cả người nhẹ bẫng,