Chương 8
Thiên An sung sướng ngồi ngay xuống bàn, tay lật giở trang vở mới tinh còn thơm mùi giấy, hít hà vài hơi
Cái này thật sự của em sao?
Em có thể được viết chữ thật sao?
Nam cận đẩy quyển sách tới
Chữ nào không biết cứ hỏi.
Mười sáu tuổi, cũng đáng ra phải vô cùng chán ghét việc chữ nghĩa chứ?.
Đều là thế, nhưng, Thiên An không thế.
Lại một nhịp tim bị lạc đi theo đôi tay đang miệt mài từng nét kia.
Hai tuần trôi qua.
Thiên An biết đọc, nhưng viết còn rất kém, từ những chữ ban đầu to và méo mó, dần dà bàn tay cũng đã được quen thuộc hơn.
Nam cận gấp lại quyển vở gần như đã không còn lỗi nào, nhìn ánh mắt vui vẻ đến mức khó tin của Thiên An hướng đến, giống như một đứa trẻ làm bài thi tốt đang vô cùng trông đợi được khen.
Trong lòng không khỏi hít một hơi dài.
Cất giọng
Có khi nào muốn rời khỏi đây chưa?
.....
Thiên An gãi gãi tay lên bìa quyển sách trước mặt
Không nghĩ tới.
Vì sao?. Không sợ ở đây rồi bị bắt vào tù à?
Thiên An cúi đầu
Biết là rồi bị bắt đi, nhưng mà, ra ngoài kia thì cũng chết. Ở đây ít nhất có cơm no, lại không sợ bị " phe ngoài" bắt nạt. Nhiều đứa đi rồi bị đánh chết hết.
Nam cận cúi đầu, gần như áp sát tới mái tóc kia
Thế trước đây không đi học à?
Thiên An lắc nhẹ
Không có đâu, làm gì được đi học.
Với lại, đi học cũng không ai chơi cùng.
Mẹ em bị Ết chết, lại còn là cave, bố thì không có.
Ông bà ngoại còn không cần nữa là.
Nam cận gật nhẹ đầu rời khỏi,
Đôi mắt Thiên An trùng xuống, như một tia hi vọng vừa hé lên liền bị dập tắt.
Đi học.
Viết những con chữ đẹp.
Nhưng mà, làm sao được?
Số phận vốn dĩ không tươi đẹp như những gì người ta cứ vẽ ra. Ở nơi này, chỉ có mùi của những chiếc lá khô chờ vụn rữa.
=====//
====
Gọi tên là phòng Sắt, là bởi vì cánh cửa tích hợp phía ngoài lối vào chính là được đúc bằng Sắt nguyên khối dày cả gang tay, rộng chừng hai mét, sức người thường cho dù có lấy búa đập cũng chẳng ăn thua gì, nó như một tấm ngăn cách nơi đây hoàn toàn với thế giới bên ngoài,
Thiên An ở đây đã được một khoảng thời gian, vậy nên đối với từng ngóc ngách cũng đã quen thuộc,
Căn phòng này gần như được đào thêm ra từ một hang của dãy núi đá, chia thành từng phòng khác nhaụ
Trong phòng ngủ, có giường rất rộng, có tủ quần áo,có ti vi, lại có cả nhà vệ sinh riêng.
Phòng bếp trước đây không có bàn ăn, nhưng lại có vài cái ghế,bát đũa là năm sáu cái bát ô tô, xem chừng như bình thường người kia chẳng khi nào để ý ăn uống, thường là đổ hết vào chung với nhau, ngồi đại trên ghế đó xúc ăn.
Tủ lạnh trống không,
Một bình nước lọc màu xanh quen thuộc ngay kệ.
Còn nơi rộng và hoành tráng nhất, đương nhiên là ngay cách tấm cửa sắt lớn kia chưa đầy vài sải tay,
Thiên An nhẩm đếm, có khoảng 12 cái màn hình tất cả, trong đó Nam cận sẽ ngồi ở một vị trí lệch chéo một chút, trên bàn phím một đôi khi liên tục gõ những con số và dãy chữ, cũng có khi đẩy đẩy kính quan sát các màn hình lớn.
Phòng này tách biệt với phòng khách và bếp, có cửa ngăn cách, bình thường Nam cận không nói, nhưng cậu biết nơi đó khi chưa cho phép thì cũng không nên vào nhiều,