Chương 7
Những đứa trẻ bần cùng của xã hội này, những đứa trẻ mà nghĩ rằng ngày mai tỉnh dậy mình liệu có cơm để ăn hay không?
Có bị đánh đập không?
Khi nào thì công an sẽ bắt nhốt mình đi?.
Nhưng mà nếu thực sự đưa đi đã là tốt lắm, chỉ sợ rằng khi vừa có động liền sẽ bị thủ tiêu chết nơi rừng rú, làm phân bón cho cây hay đợi chó hoang đến xẻ thịt?
Thiên An không biết nữa.
Không ai dậy cho cậu phải làm thế nào?
Chỉ biết rằng mỗi một ngày đầu cúi lại càng thấp càng thấp.
Người ta đánh nhẫn nhịn. Người ta chửi nhẫn nhịn. Người ta bỏ đói cậu nhẫn nhịn.
Chỉ có như thế, mới có thể tồn tại được.
Chiều tà trở về đầu thu,
Mặt trời soi đỉnh núi Hà Giang to như với tay có thể chạm tới,
Từng tia nắng yếu ớt vuốt qua những tán lá, dội xuống bóng của một đứa trẻ cuộn mình ngủ trên tấm thảm chùi chân.
Nam cận tháo gọng kính, nhu đôi mắt thoáng phần mệt mỏi, hướng về phía nó.
Hồ sơ đã đọc qua một lượt không sót, từng chữ đều như khắc ra tạo thành.
Mẹ nó chết vì HIV.
Bố không rõ.
Mười sáu tuổi, lại gầy còm như một đứa mới chỉ mười ba.
Trên tấm áo phông nhạt màu, vết máu dưới ngực hơi loang lổ, kéo theo chút thương xót ẩn nhức kẽ tim người nào đó.
Việc tên Xăm bị chặt phăng mất một cánh tay, Nam cận biết. Nhưng hẳn rằng nếu để đến mức như thế, đứa trẻ này cũng chắc chắn đã bị đánh đến mức chỉ thiếu đường chết ngay tại chỗ mà thôi.
Thở dài một hơi, nhìn khuôn mặt an tĩnh kia nhăn lại vì đaụ
Nam cận dang tay, bế người từ tấm thảm lót sàn, đặt lên chiếc giường êm, lại mở tủ lạnh, đun một ấm nước sôi.
Đến khi hộp sữa ông thọ vốn trước giờ chỉ để chấm bánh mì ăn qua loa, đã pha thành một dòng sữa ấm, mới giật mình chau mày lại, tự trấn định lại mình.
Bản thân đang làm cái gì? . Điên rồi sao?
Nam cận siết chặt tay trên chiếc cốc, tự đưa dòng sữa đó lên miệng, từng hơi uống cạn.
Không thể dao động vào những giờ phút quan trọng như thế này.
Thiên An tỉnh lại, là tờ mờ sáng hôm sau,
Nhìn thấy chính bản thân mình đang cuốn trong chăn mềm, lại sợ hãi đến mức rúm cả ruột, nơi vết thương chưa lành quặn lên đau đớn, vội vã bước khỏi giường, men theo ánh sáng hiu hắt, tìm ra chiếc thảm chùi chân mới an tâm đặt mình ngủ ở đó.
Phía bên này giường,
Nam cận hơi hé mắt.
Người ta cứ thường nói rất hay rằng, tuy cuộc đời không cho ta chọn nơi sinh ra, nhưng chúng ta có thể chọn cách mình được sống.
Ừ.
Hãy cứ như đứa nhỏ kia xem?
Hãy cứ thử sống dưới lớp bùn hôi thối nhất mà xem?. Thì đến ngay cả việc được ngủ ở trên giường cũng chính là một việc xa xỉ không tưởng tới
Nam cận khép mắt, xoay người.
Thằng bé khác, khác so với tất cả những đứa trẻ bị tóm vào trại giáo dưỡng, không ngổ ngáo, không chửi tục, không đòi hỏi.
Nghĩ đến một bản án chung thân khi vừa đủ 18 tuổi liền thụ án.
Nam cận ngay giây phút này đây, có một chút không đành lòng.
Hai ngày saụ
Vài bộ quần áo sạch sẽ, thêm chút sách vở và thức ăn tươi được đưa tới,
Thiên An nhìn thấy, gần như reo lên thành tiếng.
Nam cận chỉ tay lên đống vở trước mặt
Chép lại hết 10 trang đầu quyển sách này, để kiểm tra lại xem còn chữ nào chưa biết viết không?