⬅ Trước Tiếp ➡
Nhà hàng đóng cửa lúc 10 giờ tối. Ôn Mạn bước ra ngoài, trời đổ cơn mưa rào.
Những hạt mưa tí tách rơi xuống, biến con đường xám xịt thành một dải sáng bóng. Không mang theo ô, cô đành lấy chiếc túi xách nhỏ che tạm trên đầu, chạy vội khoảng hai trăm mét đến trạm xe buýt bên đường để trú mưa.
Quần áo cô đã ướt sũng. Đôi tay run rẩy, cô cầm điện thoại gọi xe. Nhưng trời mưa lớn khiến việc bắt taxi vô cùng khó khăn, chờ mãi mà chẳng thấy chiếc nào.
Ở phía đối diện.
Một chiếc xe Bentley màu vàng kim dừng bên lề đường.
Hoắc Thiệu Đình ngồi trong xe, im lặng quan sát Ôn Mạn.
Anh nhìn thấy cô chạy trong mưa, áo quần ướt đẫm... toàn thân đều run lên vì lạnh.
Ở ghế phụ, Hoắc Minh Châu ngồi chơi điện thoại đã hơn một giờ, bắt đầu thấy chán, liền ngáp dài  “Anh, không phải anh nói muốn dẫn em đi ăn khuya sao? Chọn quán gì mà chọn cả tiếng rồi chẳng được... Ủa, kia chẳng phải là bạn gái của Giang Duệ sao?”
Hoắc Thiệu Đình khẽ vuốt tay lái, lười biếng hỏi  “Bạn gái của Giang Duệ?”
Hoắc Minh Châu đập nhẹ vào cửa kính xe, nói  “Đúng rồi, là cô gái xinh đẹp, còn có vòng C ấy  Anh, chúng ta đón cô ấy một đoạn nhé?”
Hoắc Thiệu Đình tỏ vẻ hơi khó xử  “Bạn gái của Giang Duệ, không tiện lắm thì phải?”
“Ơ, cô ấy bắt được xe rồi ” Hoắc Minh Châu đột nhiên tiếc nuối nói.
Hoắc Thiệu Đình nhìn qua.
Quả nhiên, một chiếc taxi màu xanh lam quay đầu, lướt qua xe của anh, chở Ôn Mạn đi khuất.
Bên cạnh, Hoắc Minh Châu lục tìm số điện thoại của Giang Duệ, sau đó bấm gọi.
“Giang Duệ, anh làm bạn trai kiểu gì vậy?”
“Tôi vừa thấy Ôn Mạn.”
“Khuya thế này rồi, anh không đến đón cô ấy à?”

Đầu dây bên kia, Giang Duệ cười hì hì  “À… là tôi không làm tròn bổn phận bạn trai rồi ”
Nghe thấy câu trả lời này, khóe môi Hoắc Thiệu Đình khẽ nhếch lên.
Giang Duệ, đúng là không khách khí chút nào 
Hoắc Minh Châu lại nói thêm vài câu rồi cúp máy. Cô khoác tay Hoắc Thiệu Đình, nũng nịu  “Anh, em mời Ôn Mạn đến đàn piano trong tiệc sinh nhật em có được không? Cô ấy đang khó khăn, em trả cô ấy hai vạn tệ.”
Hoắc Thiệu Đình khởi động xe, giọng điệu hờ hững  “Người ta chưa chắc đã đồng ý ”
Hoắc Minh Châu không tin.
Một lát sau, cô chợt nhớ ra điều gì  “Anh, không phải anh nói muốn đưa em đi ăn khuya sao? Sao lại chạy về nhà rồi?”
Hoắc Thiệu Đình lấy một điếu thuốc, châm lửa.
Anh liếc cô một cái, lười biếng nói  “Em không phải đang giảm cân sao? Còn nghĩ đến chuyện ăn khuya?”
Hoắc Minh Châu lập tức bị thuyết phục.
Cô lấy điện thoại, bắt đầu nhắn tin với Cố Trường Khanh, nói đùa rằng đây đúng là “hữu tình no bụng nước lã..."
Hôm sau, buổi chiềụ Hoắc Thiệu Đình quay về biệt thự lớn để lấy một số tài liệụ
Vừa bước xuống lầu, anh đã nghe thấy tiếng Hoắc Minh Châu phàn nàn  “Anh, cô Ôn kia từ chối em rồi  Thật kỳ lạ, hai vạn tệ mà không chịu nhận ”
Hoắc Thiệu Đình mặc bộ vest chỉnh tề, vội vã chuẩn bị đi họp.
Nghe cô em gái than thở, anh khẽ gõ tài liệu lên đầu cô, hừ nhẹ  “Nếu cô ấy đồng ý, thì đầu óc chắc cũng giống em, chẳng ra làm sao ”
Hoắc Minh Châu tức điên, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy ấm ức  “Mẹ, anh lại bắt nạt con ”
Hoắc phu nhân đang ngồi trong phòng khách, tao nhã uống trà.

⬅ Trước Tiếp ➡