⬅ Trước Tiếp ➡
Bà mỉm cười nhìn con trai lớn, nói  “Lần trước gặp cô Ôn, mẹ đã thấy cô ấy rất được. Không ngờ lại là bạn gái của Giang Duệ.”
Hiểu lầm này, Hoắc Thiệu Đình không giải thích.
Anh nhếch môi, thản nhiên đáp  “Giang Duệ cũng chỉ đang theo đuổi thôi.”
Hoắc phu nhân đặt tách trà sứ Anh xuống, giọng điệu như vô tình  “Cô Ôn tính cách dịu dàng, mẹ thấy hợp với con hơn.”
Hoắc Thiệu Đình thu lại nụ cười, gật đầu rồi rời đi.
Nhìn anh đi khỏi, Hoắc Minh Châu nghiêng người tựa vào mẹ, cẩn thận nói  “Anh vẫn còn chờ… người đó, đúng không mẹ?”
Hoắc phu nhân cười nhạt.
Bà dịu dàng nói  “Tính cách của anh con và người đó vốn đã không hợp. Mẹ thấy cô Ôn có khả năng hơn nhiềụ”
Hoắc Minh Châu bất ngờ, nhưng sau đó lại phấn chấn hẳn lên.
Nghĩ đơn giản, cô đã có kế hoạch trong đầụ
Tan làm.
Hoắc Thiệu Đình từ chối vài lời mời, lái xe đến một nhà hàng.
Tám giờ tối, đúng lúc nhà hàng đông khách nhất.
Ôn Mạn đang ngồi trước cây đàn piano, chơi một bản nhạc nhẹ nhàng.
Tối nay, cô mặc một chiếc váy dài màu xám khói, để lộ đôi vai thon gầy. Mái tóc dài màu trà óng mượt xõa nhẹ xuống eo, tạo nên vẻ đẹp dịu dàng đầy lãng mạn.
Hoắc Thiệu Đình đứng bên ngoài kính xe, lặng lẽ ngắm cô khoảng mười phút, sau đó mới xuống xe, đẩy cửa bước vào.
Anh gọi vài món, không quá chú trọng ăn gì, chỉ nhàn nhã tựa người thưởng thức tiếng đàn của Ôn Mạn.
Hoắc Thiệu Đình nhận thấy, thỉnh thoảng có vài người đàn ông lịch lãm tiến tới bắt chuyện với cô, chắc hẳn vì bị vẻ ngoài thu hút.
Nhưng Ôn Mạn đều khéo léo từ chối.
Trong giờ nghỉ, Ôn Mạn nhận được một tấm danh thiếp.
"Văn phòng luật Anh Kiệt, luật sư Hoắc Thiệu Đình."
Ôn Mạn sững người, nghiêng đầu nhìn về phía anh.
Hoắc Thiệu Đình ngồi trong góc, tay cầm một ly cocktail khai vị. Vẻ ngoài điển trai của anh kết hợp với phong thái nhẹ nhàng khiến anh trông thật lịch lãm.
Ôn Mạn không muốn tiếp xúc với anh, nhưng cô cũng không dám đắc tội.
Cô đành bước tới.
"Hoắc luật sư."
Hoắc Thiệu Đình khẽ gật đầu, ra hiệu mời cô ngồi xuống.
Ngay khi cô vừa ngồi xuống, ánh mắt anh đã dừng lại trên mu bàn tay cô. Trên đó có dấu vết mới của kim tiêm, rõ ràng là vì cơn sốt do dầm mưa hôm qua.
"Cô Ôn đã ăn gì chưa? Cùng ăn chút gì đi."
Hoắc Thiệu Đình rất nghiêm túc, không chút nào giống vẻ bất cần khi vừa đưa danh thiếp.
Ôn Mạn đặt tấm danh thiếp xuống bàn, nhẹ nhàng từ chối  "Quy định của nhà hàng không cho phép nhân viên dùng bữa với khách trong giờ làm việc."
Hoắc Thiệu Đình không nhìn danh thiếp, thẳng thắn hỏi  "Vậy sau giờ làm thì sao? Cô Ôn có thời gian qua chỗ tôi uống một ly không?"
Ý anh đã quá rõ ràng.
Lời mời này không chỉ đơn giản là uống rượu, mà còn ngầm ám chỉ một mối quan hệ có thể giúp cô thoát khỏi khó khăn hiện tại, không cần phải làm việc vất vả vì tiền bạc nữa.
Trong suy nghĩ của Hoắc Thiệu Đình, đây chẳng qua chỉ là trò chơi giữa đàn ông và phụ nữ. Anh cho rằng Ôn Mạn từng ở bên Cố Trường Khanh, chắc chắn sẽ không ngại ngần nếu có mối quan hệ tương tự với anh.
Hơn nữa, hai lần trước khi họ vô tình ôm nhau, anh cảm nhận được sự rung động từ cô.
Nhưng Ôn Mạn hoàn toàn không suy nghĩ nhiềụ

⬅ Trước Tiếp ➡