⬅ Trước Tiếp ➡
Sau này nghe nói Nguyễn Huệ vì chuyện đó mà bị chồng mắng cho một trận, bị quở trách là "ăn cây táo, rào cây sung".
Dĩ nhiên, những lời này đều do Lục Thương quỳ mà nói ra.
Tư thế thì hèn mọn, nhưng khí thế thì ma͙nh mẽ vô cùng.
Kể từ ngày khai trương, homestay lúc nào cũng đông khách.
Thứ nhất, vì tɾong một huyện nhỏ như Trường Lạc, homestay của họ thực sự có phong cách rấtriêng.
Thứ hai, ngày càng có nhiều người biết đến văn hóa phi vật thể, nên nhân dịp đi du lịch, ai cũng muốn ghé xem sơn mài thôi quang Bình Dao là gì.
Có thể nói, Tô Mạt và Tần Thâm đã tận dụng͟͟ triệt để lợi thế nghề truyền thống của mình.
Ngay tại một huyện nhỏ, tiền vào như nước.
Thậm chí còn tính đến chuyện mở thêm chi nhánh.
Một ngày nọ, Tô Mạt vừa dạo chơi từ khu du lịch về homestay, đúng lúc giữa trưa oi bức, trời nóng như đổ lửa.
Cô mặc váy dài hai dây màu nhạt, cầm chiếc quạt tròn phe phẩy.
Vừa bước vào, đã thấy hai nhân viên lễ tân cười nín nhịn đến mức mặt đỏ bừng.
Tô Mạt nghi hoặc nhướn mày.
Hai nhân viên lễ tân nhìn thấy cô, lập tức nháy mắt ra hiệụ
Tô Mạt "Hửm?"
Cả hai hướng.
Tô Mạt hơi nghiêng đầu nhìn the0, lập tức thấy Tần Thâm đang bị hai cô gái trẻ chặn lại xin số đïện thoại.
Sắc mặt anh lạnh lẽo đến đáng sợ, rõ ràng là rấtkhông vui.
Nhưng hai cô gái kia chẳng bận tâm, coi anh là kiểu người khó tiếp cận nên càng hăng hái tấn công.
Thấy vậy, khóe môi Tô Mạt cong lên, cô ung dung bước đến quầy lễ tân, lấy một cốc trà, vừa uống vừa nghiêng đầu xem trò vui.
Một nhân viên lễ tân nhỏ giọng trêu chọc "Bà chủ à, chị không thấy lo gì sao? Ông chủ rấtđược hoan nghênh đó, tuần này đã là đợt thứ ba rồi."
Tô Mạt mân mê ly trà tử sa, chậc một tiếng "Đúng là g͙ià rồi."
Lễ tân "Hả?"
Tô Mạt quay đầu nhìn cô gái nọ, cười tươi như hoa "Nửa năm trước mỗi tuần ít nhất năm đợt lận, vậy mà giờ mới có ba đợt thôi, đúng là g͙ià thật rồi. Đàn ông đúng là có thời kỳ h0àng kim ngắn ngủi mà."
Lễ tân "…"
Cô cứ thế đứng dựa vào quầy thu ngân xem trò vui.
Quầy thu ngân là gỗ nguyên khối điêu khắc, nhìn qua đã biết giá trị không hề nhỏ.
Tô Mạt đang xem đến đoạn gay cấn, bỗng dưng ánh mắt lạnh lùng của Tần Thâm quét về phía cô.
Bị bắt tại trận, cô cũng không vội, từ tốn đặt ly nước xuống, thong thả bước về phía anh.
Đến gần, cô tự nhiên khoác tay lên cánh tay anh, nép sát vào người anh, dịu dàng gọi "Chồng ơi "
Sau đó, cô quay sang nhìn hai cô gái sắc mặt đã hơi cứng đờ, thoáng liếc mã QR wechat mà họ đang giơ ra, cười tủm tỉm lấy đïện thoại từ tɾong túi ra quét mã thêm bạn.
Kết bạn xong, Tô Mạt giơ đïện thoại lắc lư trước mặt hai người họ, cười tít mắt "Kết bạn với tôi được giảm giá 5% đó."
Hai cô gái h0àn toàn câm nín.
Một lát sau, khi Tô Mạt khoác tay Tần Thâm rời đi, hai cô gái mới đến quầy lễ tân gia hạn phòng.
Một tɾong số họ bĩu môi hỏi "Đó là bà chủ của các cô à?"
Nhân viên lễ tân cười đáp "Đúng vậy, đẹp lắm đúng không?"
Cô gái nọ tiếp tục "Chắc là cô ấy the0 đuổi ông chủ của các cô nhỉ? Nhìn kiểu người rấtchủ động."

⬅ Trước Tiếp ➡