Sau khi đổi tên ở đồn cảnh sát, Tô Mạt cúi xuống hôn một cái thật kêu lên má cô bé.
Cô bé ghét bỏ nhìn cô, nép ra sau lưng Tần Thâm.
Tô Mạt cười rạng rỡ, cố tình nghiêm nghị "Lại đây, để mẹ hôn thêm cái nữa."
Cô bé "Không."
Tô Mạt chẳng thèm quan tâm, lao tới ôm chặt lấy cô bé mà hôn loạn lên mặt.
Cô bé giả vờ trốn, nhưng khóe môi rõ ràng đã cong lên.
Tần Thâm đứng bên cạnh nhìn cảnh này, môi mỏng nhếch nhẹ, ánh mắt đặt lên người Tô Mạt, thâm tình nồng đậm...
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi.
Cô trêu đùa, còn anh thì mỉm cười.
Lần đầu tiên Nguyễn Huệ nghe nói đến Lục Thương, không phải từ miệng Tô Mạt, mà là từ miệng một sư phụ tɾong nghề.
Người nọ nhắc đến Lục Thương với giọng điệu tràn đầy kính phục̶.
Nói Lục Thương trình độ cao thâm.
Còn nói Lục Thương đại trí giả ngụ
"Có bản lĩnh thật sự, lại không tranh không đoạt, không the0 đuổi danh lợi."
"Lúc đầu khi cậu ta xuấtsư, tất cả mọi người tɾong giới đều cho rằng cậu ta sẽ đâύ với đại sư huynh và tam sư huynh, ai ngờ, Lục Thương lại lặng lẽ mở một công ty nhỏ, cứ thế làm ăn bình bình."
"Người khác đều là bản lĩnh không lớn, tính tình không nhỏ, cậu ta thì lại h0àn toàn ngược lại."
Lúc đó, Nguyễn Huệchuyện đïện thoại với một người bạn trai xem mắt nào đó.
Nghe những lời này, không nhịn được cười nhạo.
Thật sự có người như vậy sao?
Loại người này không phải đầu óc có vấn đề, thì chính là tâm cơ quá sâu, che giấu quá kỹ.
Thật sự gặp mặt Lục Thương, là khi cô ấy đến tìm Tô Mạt.
Cô ấy và Tô Mạt quen nhau tɾong một cuộc thi, ngưỡng mộ tài năng của nhau, ăn ý ngay lập tức.
Lúc đó Nguyễn Huệ và Tô Mạt vừa mới xuấtsư không lâu, chưa kiếm được nhiều tiền, đương nhiên cũng không có xe, cô ấy bắt taxi đến tìm Tô Mạt.
Lúc đó Triệu Quảng vẫn còn sống.
Cô ấy vừa vào cửa, liền thấy Tô Mạt và một người đàn ông quay lưng về phía cô ấy đang cãi nhaụ
Hai người mắng nhau kịch liệt, nước bọt bắn tung tóe.
Tô Mạt mặt mày giận dữ, hận không thể trực tiếp phun vào mặt đối phương, đối phương cũng không chịu thua, h0àn toàn không có ý thức thân là đàn ông thì nên lịch sự nhường nhịn phụ nữ.
Tô Mạt "Lục Thương Anh có còn là đàn ông không "
Tô Mạt hét lên tiếng lòng của Nguyễn Huệ.
Giây tiếp the0, không khí ngưng trệ.
Ngay khi Nguyễn Huệ cho rằng đối phương đã nhận ra lỗi lầm, đối phương đột nhiên hít sâu một hơi, làm điệu bộ õng ẹo, dùng ngón tay hoa lan chỉ Tô Mạt "Sau này em cũng có thể gọi tôi là sư tỷ."
Nguyễn Huệ "..."
Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Nguyễn Huệ về Lục Thương.
Không thể nói là không tốt, nhưng cũng tuyệt đối không thể nói là tốt.
…
Lần nữa gặp mặt Lục Thương, chính là khi cô ấy nghỉ việc ở chỗ Phàn Lục, được Tô Mạt sắp xếp đến công ty của Lục Thương.
Nguyễn Huệ đến tìm anh báo cáo, anh đang cố gắng hết sức cứu vãn một đơn hàng.