Hôm đó là sinh nhật mười tuổi của cô bé, sau khi tổ chức xong bữa tiệc, buổi tối cô bé có chút ngượng ngùng, gõ cửa phòng ngủ chính của Tô Mạt và Tần Thâm.
"Con muốn đổi tên."
Lúc đó, Tô Mạt đang dưỡng da, trên mặt đắp một lớp mặt nạ màu tím, nghe xong sững người "Hả?"
Tự nhiên lại muốn đổi tên?
Là thấy cái tên Viên Viên không hay?
Hay là họ "Tần" không vừa ý?
So với vẻ ngạc nhiên của Tô Mạt, Tần Thâm lại vô cùng bình tĩnh "Muốn đổi thành gì?"
Cô bé mím môi "Tần Thư."
Tần Thâm "Được."
Cô bé nhìn anh "Hai người không hỏi con lý do đổi tên à?"
Tần Thâm nhướn mày "Nói đi."
Cô bé mới mười tuổi, cũng không nghĩ được điều gì quá sâu xa, nghiêm túc nói "Thư tɾong thư thái, vì bây giờ con sống rấtthư thái."
Nghe cô bé giải thích, tɾong lòng Tần Thâm khẽ chấn̵ động, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ "Ừ, rấthay."
Cô bé bướng bỉnh, y hệt Tô Mạt "Ngày mai đổi luôn."
Tần Thâm "Được."
Anh đồng ý quá dứt khoát, cô bé không còn lý do để nán lại nữa, bước ra cửa, nhưng lại chần chừ quay đầu nhìn về phía Tô Mạt.
Tô Mạt lập tức ngồi thẳng lưng, tưởng rằng cô bé có điều gì muốn nói với mình.
Không ngờ, cô bé khẽ nhếch môi "Mẹ, mẹ đắp cái mặt nạ này trông xấu quá."
Tô Mạt còn chưa kịp phản ứng vì cô bé vừa gọi "mẹ", thì đã nghe ngay câu chê bai nhan sắc.
Cô lập tức trợn mắt, định phản bác, nhưng ngay sau đó, cô bé đã quay sang nhìn Tần Thâm "Bố, bố cũng không quản mẹ à..."
Tần Thâm "Quản, lát nữa sẽ quản."
Lời vừa dứt, cô bé hít một hơi sâu rồi bước ra ngoài.
Lúc này, Tô Mạt mới sực tỉnh, nhận ra cô bé vừa gọi họ là bố mẹ.
Cô sững lại vài giây, nước mắt bỗng nhiên rơi lã chã.
Thấy vậy, Tần Thâm kéo cô vào lòng.
Tô Mạt không thể kiểm soát được nước mắt của mình.
Rõ ràng cô chưa từng đặt nặng̝ chuyện đó.
Cô bé luôn gọi cô là chị Mạt, cô cũng không ép phải đổi cách xưng hô.
Nhưng đến khi thực sự nghe thấy cô bé gọi mẹ, cô lại khóc không thành tiếng.
Khóc đủ rồi, cô vùng khỏi vòng tay Tần Thâm, nhảy xuống giường, chân trần lao ra khỏi phòng ngủ, đến trước cửa phòng của cô bé gõ ma͙nh, khí thế hùng hổ
"Tần Thư, bây giờ con giỏi rồi nhỉ, dám chê mẹ con xấu "
"Người ta nói rấtđúng, con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo "
"Ra đây ngay, hôm nay mẹ không đánh con một trận, mẹ không phải mẹ con "
Lúc này, làm mẹ thật là sướng
Cô nói mấy chữ mẹ liên tục, trước đây chưa từng thế.
Cô bé ở tɾong phòng nghe thấy, mắt đỏ hoe, nhưng miệng vẫn cứng "Xấu thật còn không cho con nói sự thật, cũng tại bố chiều mẹ quá, khiến mẹ không chịu nghe bất cứ lời nào khó nghe."
Cô bé khẩu xà tâm phật.
Nghe cô bé nói vậy, lòng Tô Mạt ấm áp hẳn, đang định nói thêm gì đó thì Tần Thâm đã ra kéo cô về phòng.
Trước khi đi, cô vẫn còn gào lên "Xem mai mẹ xử lý con thế nào "
Cô bé hừ lạnh "Con đợi đây "
Về đến phòng ngủ, Tô Mạt vui sướng như một đứa trẻ, gỡ mặt nạ đi rửa mặt, bôi kem dưỡng, rồi quay sang chớp mắt với Tần Thâm "Mai em đi cùng hai người."
Tần Thâm đút tay vào túi quần "Được."
Sáng hôm sau, cả ba người cùng dậy sớm.