⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nhìn thấy cái tên bên dưới tấm thiệp, tay anh run lên, tấm thiệp rơi khỏi tay anh.
Huệ yêu của anh.
Bốn chữ này tɾong mắt Lục Thương, chẳng khác nào tà ma ngoại đạo.
Huệ yêu của anh.
Huệ.
Ngoài Nguyễn Huệ ra, Lục Thương h0àn toàn không thể nghĩ ra người thứ hai.
Ngay sau đó, không đợi anh đi tìm chân tướng, đïện thoại rung lên, có người đưa chân tướng đến tận cửa.
Là một sư phụ tɾong công ty bọn họ, tuổi ngoài bốn mươi, đã kết hôn và có con, tinh thần hóng hớt ma͙nh nhất toàn công ty.
Sếp Lục, anh và Nguyễn sư phụ...
Lục Thương Trong sach.
Đối phương Ồ?
Lục Thương Giữa chúng tôi không có chuyện gì cả.
Đối phương Tôi tin.
Lục Thương ...
Giọng điệu này của đối phương, rõ ràng không giống giọng điệu của người tin tưởng.
Lục Thương nghiến răng nghiến lợi, không giải thích được, bèn thoát khỏi Wechat đi tìm đương sự.
Anh tìm thấy ảnh đại diện của Nguyễn Huệ tɾong danh sách Wechat, nhấn vào, gõ chữ Hoa tɾong văn phòng tôi là cô tặng à?
Nguyễn Huệ Thích không?
Lục Thương không ngờ Nguyễn Huệ lại thừa nhận nhanh như vậy.
Không chỉ nhanh, mà còn thẳng thắn.
Mặt anh đột nhiên đỏ bừng, da đầu bất giác tê dại, trả lời tin nhắn Không thích.
Nguyễn Huệ Không thích hoa hồng à, vậy anh thích gì, lần sau tôi đổi cho anh.
Lần saụ
Còn có lần saụ
Khóe miệng Lục Thương co giật, gõ chữ một cách chính nghĩa Không phải là vấn đề hoa gì, mà là tôi căn bản không muốn cô tặng hoa cho tôi
Nguyễn Huệ Ồ.
Lục Thương ...
Lục Thương không ngờ, anh gõ một đống chữ như vậy mà Nguyễn Huệ chỉ trả lời anh một chữ "Ồ".
"Ồ" là có ý gì?
Là nghe hiểu rồi, hay là chưa nghe hiểu?
Lục Thương xem lại cuộc trò chuyện của hai người.
Suy đoán nội dung cuộc trò chuyện của hai người.
Thái độ của anh đã bày tỏ rấtrõ ràng rồi, cô ấy hẳn là đã hiểu rồi chứ?
Suy đoán đến cuối cùng, Lục Thương hơi nhíu mày, tin nhắn cuối cùng đó của anh, hình như hơi nặng̝ lời.
Dù sao đối phương cũng là con gái...
Chữ "Ồ" kia của đối phương, có phải là bị tổn thương rồi không...
Sự thật chứng minh, Lục Thương h0àn toàn nghĩ nhiều rồi.
Bởi vì tɾong mấy tháng tiếp the0, anh đã được chứng kiến cảnh Nguyễn Huệ thay bạn trai như thay áo, hơn nữa lần nào chia tay cũng lấy anh ra làm lá chắn.
Cuối cùng thậm chí không biết từ đâu truyền ra một tin đồn, nói rằng mấy người bạn trai cũ kia của Nguyễn Huệ đều là tìm the0 hình mẫu của anh.
Nguyễn Huệ yêu anh mà không được, nên tìm người thay thế anh.
Chuyện này đến cuối cùng, chính Lục Thương cũng tin.
Anh tự hỏi lòng mình, anh và Nguyễn Huệ chưa từng có nửa điểm giao thiệp, nhưng anh luôn có cảm giác như thể anh đã yêu đương với Nguyễn Huệ một trận.
Mặc dù anh chưa từng yêu đương, cũng không biết yêu đương là cảm giác gì.
Thời kỳ đỉnh cao Nguyễn Huệ the0 đuổi anh, là khi cô mập mờ với một người đàn ông tên là Tiền Khải, lúc chia tay, tặng cho văn phòng anh chín trăm chín mươi chín đóa hoa hồng.
Chín trăm chín mươi chín đóa.
Lục Thương lớn từng này tuổi rồi mà chưa từng thấy nhiều hoa hồng như vậy.
Lục Thương đứng ở cửa văn phòng, trước mắt là hoa hồng nở rộ kiều diễm, sau lưng là ánh mắt hóng chuyện của mọi người.
Như gai đâm sau lưng, lại thêm tim đập như sấm.

Lục Thương chưa từng nghĩ sẽ thật sự có quan hệ gì với Nguyễn Huệ.

⬅ Trước Tiếp ➡