⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng chưa từng nghĩ mình sẽ rung động với Nguyễn Huệ.
Đợi đến khi anh nhận ra, thì hai người đã h0àn toàn đảo ngược vị trí, Nguyễn Huệ tránh anh còn không kịp.
Anh biết là vì chuyện của gia đình của cô.

Lần đó ở khách sạn, anh đã được chứng kiến người nhà của cô.
Nói là người nhà, thật ra còn không bằng người ngoài.
Bọn họ hạ thấp cô, bôi nhọ cô.
Một người phụ nữ có tay nghề và trình độ xuấtsắc như vậy tɾong giới, tɾong miệng bọn họ, lại giống như một thứ rác rưởi.
Đó là lần đầu tiên Lục Thương biết đau lòng.
Cũng là lần đầu tiên anh biết, thì ra cái thứ "nhà" này, không nhất định là nơi tránh gió, mà còn có thể là vực sâu đẩy bạn vào đường cùng.

Hai người xảy ra chuyện đó, là ngoài ý muốn.
Anh say rượu tìm đến cửa, cô thuận thế thỏa mãn anh.
Sau chuyện đó, anh cho rằng hai người bọn họ coi như đã ở bên nhau, ai ngờ Nguyễn Huệ lại nói với anh "Lục Thương, có được tôi có phải rấtvui không? Có được rồi, có phải là có thể buông tay rồi không?"
Đầu óc anh ong ong, hỏi cô "Em cho rằng tôi the0 đuổi em không buông, chỉ là vì chuyện này thôi ư?"
Nguyễn Huệ hỏi ngược lại anh "Nếu không thì sao?"
Anh nói "Em chưa từng nghĩ, sở dĩ tôi làm như vậy là vì thích em à?"
Nguyễn Huệ hơi sững người, sau đó cười nhạo "Đừng có ấu trĩ như vậy."
Tất cả nhiệt huyết, tất cả chân tình của anh, tɾong mắt cô, lại là ấu trĩ.
Ngày thường anh là một người sĩ diện biết bao, nhưng vào cái đêm đó, anh nhân lúc Nguyễn Huệ ngủ say, đầu tiên là gọi đïện cho Tần Thâm, sau đó lại gọi đïện cho Chử Hành, chỉ để cầu cứu, muốn giữ cô lại.
Sau đó Chử Hành bày kế cho anh, bảo anh mặt dày bắt Nguyễn Huệ chịu trách nhiệm.
Anh vốn nghĩ, mình đường đường là đấng nam nhi bảy thước, sao có thể nói ra những lời như vậy.
Ai ngờ, khi Nguyễn Huệ sáng sớm hôm sau chuẩn bị phủi mông không nhận người, anh lại chính nghĩa lẫm liệt, không chút do dự nói ra những lời này.
Không chỉ nói ra, mà còn đỏ cả mắt.
Nguyễn Huệ ngoài miệng cứng rắn nhưng tɾong lòng mềm yếu, quan hệ của hai người từ đó cứ mập mờ không rõ ràng mà duy trì.
Trong mắt Lục Thương, hai người như vậy coi như là đã ở bên nhaụ
Anh đã lên kế hoạch rấttốt, hai người cứ như vậy mà đi tiếp, cho đến khi kết hôn sinh con.
Ai ngờ, những chuyện rắc rối tɾong giới lắng xuống, cô lại đề nghị chia tay với anh.
Lần chia tay này khác với những lần trước.
Thái độ của cô kiên quyết, không phải là chuyện anh chỉ cần đỏ hoe hai vành mắt là có thể cứu vãn.
Biết không thể cứu vãn, Lục Thương không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể để cô đi.

Sau khi hai người chia tay, Lục Thương một mình trải qua một quãng thời gian sống dở chết dở.
Trong khoảng thời gian đó, hầu như ngày nào anh cũng uống rượụ
Tần Thâm và Tô Mạt cũng chia tay, Chử Hành bên kia cũng một đống chuyện rối ren, không ai rảnh để ý đến anh.
Anh đã cố gắng gửi cho Nguyễn Huệ vài tin nhắn.
Nhưng lần nào cũng như đá chìm đáy biển.
Trong những đêm say rượu, anh cũng từng gọi đïện thoại cho cô, nhưng trái tim của Nguyễn Huệ cứng như đá, căn bản không bắt máy.

Bước ngoặt của sự việc, bắt nguồn từ tin tức có được từ Tô Mạt.

⬅ Trước Tiếp ➡