⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Nguyễn Huệ rơi trên mặt anh, ý thức được điều gì đó, lại quét xuống phía dưới.
Nhận thấy ánh mắt của Nguyễn Huệ, Lục Thương cả người run lên, như gặp đại địch, cố gắng hết sức để bản thân trông bình thường, ấp úng nói "Anh, anh hơi lạnh."
Lục Thương tìm cái cớ này quá kỳ cục, Nguyễn Huệ nhướng mày "?"
Lục Thương lại nói tiếp "Tuy rằng bây giờ sắp sang xuân rồi, nhưng cũng không ấm áp lắm."
Đối mặt với lý do vụng về như vậy của Lục Thương, Nguyễn Huệ cười khẽ, nhìn thấu mà không nói toạc ra, trở tay cầm lấy một tấm chăn mỏng ném trên ghế sofa ném cho anh "Nếu anh thật sự cảm thấy lạnh, thì đắp đi."
Lục Thương nhận lấy, nuốt nước bọt, lắp bắp nói "Cảm, cảm ơn."
Nguyễn Huệ cười cười, không đáp lời, cũng không tiếp tục ở lại, đứng dậy trở về phòng ngủ.
Nguyễn Huệ đi ngang qua Lục Thương.
Lục Thương toàn thân căng cứng, lại sợ Nguyễn Huệ nhìn ra khác thường, cơ thể cứng đờ không giống người thường.
Mãi cho đến khi Nguyễn Huệ về phòng ngủ, mới thở phào nhẹ nhõm.
Vài giây sau, đứng dậy chạy như bay vào phòng tắm.
...
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thoáng chốc đã đến ngày Nguyễn Huệ ra tòa.
Trước khi ra tòa một tuần, mẹ Nguyễn Huệ gần như ngày nào cũng tìm đến cửa.
Có lúc là tự mình đến, có lúc là dẫn the0 em trai của Nguyễn Huệ, Nguyễn Dục.
Lần nào đến cũng là ba bài cũ.
Một khóc, hai làm ầm ĩ, ba đòi tự tử.
Mấy ngày đầu, Nguyễn Huệ lười không thèm để ý đến bọn họ, Lục Thương cũng không có lập trường gì để đứng ra.
Sau đó Lục Thương phát hiện ra, vào mỗi tối mà mẹ Nguyễn Huệ đến thì cô ấy đều ra ban công hút thuốc, nên ngày thứ tư anh đã sớm chờ ở cổng khu dân cư, không đợi mẹ Nguyễn Huệ vào cổng khu dân cư, đã chặn người ở ngoài cổng.
Mẹ Nguyễn Huệ bị anh chặn lại, ngồi phịch xuống đất gào khóc.
Lục Thương lạnh lùng đứng nhìn "Hôm nay cho dù bà có đâm đầu chết ở cổng khu dân cư, tôi cũng sẽ không để bà vào, khuyên bà sớm từ bỏ ý định này đi."
Mẹ Nguyễn Huệ "Tôi là mẹ ruột của Huệ Huệ "
Lục Thương đầy mắt khinh thường "Bà xứng sao?"
Mẹ Nguyễn Huệ giằng co với Lục Thương ở cổng khu dân cư hồi lâu, thấy Lục Thương đã quyết tâm không cho bà ta vào, bèn ngẩng đầu nhìn về phía bên kia đường.
Một lát sau, từ phía sau cây to bên kia đường có một người đi ra.
Là cha dượng của Nguyễn Huệ, Nguyễn Nghi Dân.
Nguyễn Nghi Dân băng qua đường đi đến trước mặt Lục Thương, ba phần sợ hãi bảy phần chế nhạo nói "Muốn anh hùng cứu mỹ nhân à? Tiếc là người phụ nữ cậu muốn bảo vệ là một con điếm..."
Nguyễn Nghi Dân vừa dứt lời, Lục Thương giơ tay đấm một quyền vào mặt ông ta.
Lục Thương cú đấm này rấtma͙nh, trực tiếp đánh Nguyễn Nghi Dân ngã xuống đất.
Thấy Nguyễn Nghi Dân ngã xuống đất, Lục Thương cũng không dây dưa nhiều với ông ta, đi đến trước mặt ông ta đá ông ta một cái, ngồi xổm xuống túm lấy cổ áo ông ta nói "Cô ấy thế nào, tôi đều vui lòng bảo vệ cô ấy, nếu sau này để tôi nghe thấy từ miệng ông nửa câu vũ nhục cô ấy, thì không chỉ đơn giản là hôm nay đánh ông một quyền đá ông một cái đâụ.."
Lục Thương nói xong, đứng dậy về nhà.
Anh không nhìn thấy, trên lầu, trước cửa sổ, Nguyễn Huệ sớm đã thu hết cảnh này vào mắt...

⬅ Trước Tiếp ➡