Tô Mạt im lặng vài giây, có tiếng sột soạt, nghe như là trở mình, sau đó đáp lời "Đúng vậy, toàn ngủ thôi."
Nguyễn Huệ "Không ăn không uống?"
Tô Mạt hít một hơi "Giảm cân mà."
Nguyễn Huệ "Cậu bị bệnh à."
Tô Mạt khẽ hừ một tiếng "Còn bệnh không nhẹ đâụ"
Hai người nói đầu nhắn tin cho Tần Thâm Hình như trạng thái của Mạt Mạt không được tốt lắm.
Tần Thâm bên kia trả lời ngay lập tức ?
Lục Thương Nghe giọng nói uể oải.
Tần Thâm Cậu gặp cô ấy rồi à?
Lục Thương Không, em đang ở chỗ Nguyễn Huệ, hai người họ đang nói chuyện đïện thoại.
Tần Thâm Biết rồi.
Lục Thương Em đang ở nhà Nguyễn Huệ.
Tần Thâm ? ?
Lục Thương Cô ấy không cho em ở, em mặt dày mày dạn ở lại.
Trong từng câu chữ của Lục Thương rõ ràng là khoe khoang.
Tin nhắn gửi đi, Tần Thâm bên kia không trả lời nữa.
Thấy Tần Thâm bên kia không có phản ứng, Lục Thương ngẩng đầu, vừa hay Nguyễn Huệ bên này cũng cúp đïện thoại.
Hai người nhìn nhau, bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa tɾong không khí.
Một lúc lâu sau, vẫn là Nguyễn Huệ mở lời trước "Có muốn uống gì không?"
Lục Thương nói "Nước."
Lục Thương nói xong, tưởng rằng Nguyễn Huệ sẽ đứng dậy rót nước cho anh, ai ngờ, Nguyễn Huệ chỉ hất cằm về phía anh "Máy lọc nước ở sau lưng anh."
Lục Thương quay đầu nhìn một cái, hiểu ý của Nguyễn Huệ, đáp "Ồ."
Nguyễn Huệ "Rót cho tôi một cốc nữa."
Lục Thương "Ừm."
Một lúc sau, Lục Thương bưng hai cốc nước đi đến trước ghế sofa ngồi xuống, đưa một cốc nước cho Nguyễn Huệ.
Nguyễn Huệ đưa tay nhận lấy, khẽ liếc nhìn anh "Chuyện anh đến tìm tôi có ai biết?"
Lục Thương thành thật nói "Đại sư huynh."
Nguyễn Huệ lại hỏi "Còn có người khác biết không?"
Lục Thương lắc đầu "Không có."
Nguyễn Huệ "ừm" một tiếng, cúi đầu uống nước, giữa hai hàng lông mày toàn là vẻ u ám, cố ý làm ra vẻ thoải mái nói "Đừng để người thứ hai biết."
…Nếu không thì, danh tiếng của anh sẽ không tốt.
Trai đơn gái chiếc chung một phòng.
Hơn nữa còn là kiểu trai đơn gái chiếc đã từng là người yêụ
Hơn nữa còn là kiểu trai đơn gái chiếc đến tận bây giờ vẫn còn nhớ nhung đối phương.
Nói không có chút nào súng cướp cò, là giả.
Ví dụ như buổi tối tắm rửa.
Phòng tắm chỉ có một gian.
Lục Thương ngồi ở phòng khách xem TV, Nguyễn Huệ tắm xong toàn thân ướt sũng từ phòng tắm đi ra.
Cho dù cô có mặc váy ngủ.
Thì lớp vải mỏng manh đó, rơi vào tɾong mắt Lục Thương, chẳng khác gì không mặc.
Dù sao thì hai người đã sớm nhìn nhau tɾong trạng thái không có gì không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng Nguyễn Huệ lại không hề tự giác, mỗi lần tắm xong, đều ngồi xuống trước mặt Lục Thương cùng anh xem TV.
Ban đầu Lục Thương còn có thể gắng gượng nhẫn nhịn.
Chú, cũng không khống chế được "tà niệm" của mình.
…
Có một lần Nguyễn Huệ tắm xong đi ra, đang cuộn mình trên ghế sofa xem chương trình giải trí đến xuấtthần, thì thấy Lục Thương vẻ mặt ngượng ngùng, lặng lẽ vắt chéo chân.
Như vậy thì thôi đi, cũng không quá gây chú ý.
Chủ yếu nhất là, anh đưa tay rút cái gối tựa lưng phía sau Nguyễn Huệ.
Điều này khiến Nguyễn Huệ cảnh giác.
Nguyễn Huệ liếc mắt nhìn về phía anh, thì thấy anh đem gối tựa lưng che ở vị trí không thể nói.
"Anh đang làm gì vậy?"
Nguyễn Huệ dứt lời, mặt Lục Thương lập tức đỏ bừng.