Đi được vài bước, dừng lại xoa xoa mặt, vui mừng hiện rõ trên mặt.
Kết quả đương nhiên cũng không làm anh thất vọng.
Khi Nguyễn Huệ cầm que thử thai hai vạch từ phòng vệ sinh đi ra, Lục Thương kích động tiến lên, ôm Nguyễn Huệ xoay mấy vòng trên mặt đất, mãi cho đến khi Nguyễn Huệ kêu chóng mặt, mới dừng lại...
Đợi Nguyễn Huệ đứng vững, Lục Thương kích động quỳ một chân xuống, vốn định lãng mạn một chút, nhưng vì quá kích động, cả hai đầu gối đều chạm đất.
Tuy nhiên đã quỳ rồi, Lục Thương cũng không quá để ý, quỳ hai chân xuống đất nắm lấy tay Nguyễn Huệ nói "Vợ ơi, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em..."
Nói xong, Lục Thương đỏ mắt.
Cảnh tượng này, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
Nguyễn Huệ khẽ nhếch khóe miệng, không cảm thấy lãng mạn ngọt ngào gì, ngược lại, cảm thấy cách làm này của Lục Thương có chút giống kiểu tra nam sau khi ra ngoài lăng nhăng về nhà cầu xin vợ cả tha thứ.
Nguyễn Huệ "Anh đứng dậy nói chuyện."
Lục Thương quỳ không nhúc nhích, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt "Vợ ơi, chúng ta tổ chức hôn lễ đi..."
Lục Thương và Nguyễn Huệ lúc đầu đăng ký kết hôn vội vàng, đừng nói là một hôn lễ tử tế, ngay cả mời bạn bè ăn một bữa cơm cũng không có.
Không phải Lục Thương không muốn tổ chức rình rang.
Mà là Nguyễn Huệ lo lắng cô sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh.
Con người luôn như vậy, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, Nguyễn Huệ từ nhỏ đã chứng kiến quá nhiều chuyện đáng sợ của miệng lưỡi thế gian, cô không sợ, nhưng cô sợ thay cho Lục Thương.
Lúc đó Lục Thương một lòng muốn cùng Nguyễn Huệ sống hạnh phúc bên nhau, đối với chuyện này, tất nhiên là trăm lời nghe the0.
Cô nói tổ chức lớn thì tổ chức lớn.
Cô nói không tổ chức lớn thì không tổ chức lớn.
Chủ yếu là hai người có thể ở bên nhaụ
Lục Thương nói xong, ngẩng đầu nhìn Nguyễn Huệ, sự mong đợi tɾong mắt lộ rõ.
Nguyễn Huệ mím môi, cho dù đến tận bây giờ, cô vẫn còn lo lắng.
Thấy Nguyễn Huệ không lên tiếng, Lục Thương khàn giọng nói "Anh không sợ, anh không sợ gì cả, hai chúng ta đã kết hôn lâu như vậy rồi, em xem tɾong giới có ai nói một câu không lọt tai không, bây giờ con cũng có rồi, em cho dù không quan tâm đến anh, thì cũng phải quan tâm đến con chứ, không thể để sau này con bị những đứa trẻ khác chọc vào xương sống nói bố mẹ nó đến hôn lễ cũng không tổ chức..."
Lục Thương tìm lý do này khá vụng về.
Nhưng mỗi lần anh muốn làm thành chuyện gì đó, lý do tìm được đều khá vụng về.
Nào có ai vì bố mẹ người khác không tổ chức hôn lễ mà chọc vào xương sống đối phương.
Trừ phi là nhà trẻ.
Cho dù là nhà trẻ.
Thì hai người bọn họ ở huyện Trường Lạc không thân quen với ai, lúc chuyển đến đã kết hôn rồi, ai biết hai người bọn họ có tổ chức hôn lễ hay không.
Khóe miệng Nguyễn Huệ khẽ nhếch "Em..."
Nguyễn Huệ thật ra muốn nói, em cảm thấy không cần thiết.
Nhưng lời vừa mới mở đầu, Lục Thương đột nhiên đứng dậy, ôm lấy cô nói "Em không nói, vậy anh coi như em ngầm đồng ý."
Nguyễn Huệ "..."
…
Cứ như vậy, Nguyễn Huệ như vịt bị chăn, buộc phải đồng ý tổ chức hôn lễ.
Nguyễn Huệ vốn tưởng rằng Lục Thương chỉ là đơn giản làm cho có hình thức.
Ai ngờ, anh lại tổ chức rình rang.