Hơn nữa còn là ở Dung Thành và huyện Trường Lạc đều tổ chức.
Dung Thành mời người tɾong nghề, huyện Trường Lạc mời bạn bè thân thích.
Hình thức quá lớn, một mình Lục Thương không thể lo liệu hết, mấy cuộc đïện thoại, đã điều động toàn bộ Tần Thâm, Tô Mạt, Chử Hành bọn họ, ngay cả Mục Xuyên và Lý Áo cũng không tha.
Hôn lễ của Lục Thương, nhưng Nguyễn Huệ mang thai, anh lấy lý do phải chăm sóc vợ, đẩy hết những việc chạy đôn chạy đáo cho người khác.
Đợi đến khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Lục Thương ngồi mát ăn bát vàng.
…
Hôm tổ chức hôn lễ ở Dung Thành, sáng sớm Nguyễn Huệ còn chưa dậy.
Người buồn ngủ muốn chết.
Ba chuyên gia trang điểm đang đợi tɾong phòng trang điểm, Lục Thương không nỡ trực tiếp gọi người dậy, nắm lấy tay cô hết hôn bên trái lại hôn bên phải, rồi lại đi hôn mặt cô.
Cứ hôn một vòng như vậy, Nguyễn Huệ cuối cùng mơ mơ màng màng có chút động tĩnh.
Thấy cô mở mắt hé ra, Lục Thương sợ cô lại nhắm lại, vội vàng sáp đến trước mặt cô nói "Vợ ơi, hôm nay hai chúng ta tổ chức hôn lễ."
Nhìn khuôn mặt phóng đại của Lục Thương trước mắt, Nguyễn Huệ the0 bản năng nhíu mày.
Vài giây sau, phản ứng lại, cô khẽ nhếch khóe miệng nói "Sớm vậy sao?"
Lục Thương nhìn đồng hồ đe0 tay "Không sớm, tám giờ rưỡi rồi."
Nguyễn Huệ bĩu môi "Biết rồi."
Lần rời giường này của Nguyễn Huệ, chẳng khác nào lão Phật gia giá lâm.
Đợi đến khi cô rửa mặt đơn giản xong đi ra từ phòng ngủ, đập vào mắt chính là ánh mắt trêu ghẹo của Tô Mạt.
Tô Mạt nháy mắt với Nguyễn Huệ, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn "Không ngủ thêm chút nữa à?"
Nguyễn Huệ "Cậu là phù dâu sao không trang điểm?"
Tô Mạt cười nhạo "Gió của phù dâu sao có thể lấn át cô dâu, tớ trang điểm nhẹ thôi."
Nguyễn Huệ khẽ hừ một tiếng, khi đi ngang qua Tô Mạt, cố ý dùng tay véo cô một cái, trêu chọc nói "Vẫn còn phong độ ċһán."
Tô Mạt tức giận cười "Đồ lưu manh, chú ý thai giáo của cậu đi."
Hai người đâύ võ mồm vài câu, Nguyễn Huệ đi vào phòng trang điểm.
Đưa mắt nhìn Nguyễn Huệ đi vào, lại nhìn Lục Thương ân cần chu đáo chạy trước chạy sau, Tô Mạt dùng khuỷu tay chọc chọc Tần Thâm đang đứng bên cạnh.
Tần Thâm cúi đầu nhìn cô, Tô Mạt hất mí mắt hỏi "Ghen tị không?"
Tần Thâm nhướng mày, sắc mặt the0 đó có chút khó coi.
Tô Mạt dựa vào bên cạnh anh nói "Thật ra em rấtghen tị."
Tần Thâm cho rằng Tô Mạt đang thăm dò thái độ của anh, nghe thấy lời cô nói, sắc mặt dịu đi một chút, trầm giọng nói "Tư tưởng cổ hủ không thể chấp nhận được, giải phóng tư tưởng phong kiến, lẽ nào chỉ là nói suông thôi sao?"
Tô Mạt đầy hứng thú nhìn anh.
Tần Thâm mặt không đổi sắc, sau đó lại nói "Tình yêu của chúng ta đã rấtviên mãn rồi, không cần thiết phải thêm thắt cái gì đó mới có thể thể hiện sự viên mãn này, quá cố ý, chỉ có thể chứng minh tình yêu của chúng ta không đủ vững chắc."
Nói xong, Tần Thâm cúi đầu, ghé sát vào tai Tô Mạt nói "Con cái là kết tinh của tình yêu, không có con cái, cũng không có nghĩa là không đủ yêu nhaụ Có con cái mà không duy trì được hôn nhân đầy ra đó, bọn họ ly hôn là vì không có con cái sao? Không, bọn họ là vì không có tình yêụ"