"Đương nhiên, mẹ hy vọng Lục Thương có thể bỏ ra nhiều hơn một chút, đàn ông mà, yêu thương vợ là trách nhiệm cơ bản nhất."
Nói xong, mẹ Lục Thương hạ micro xuống một chút, rõ ràng là không muốn bị người dưới sân khấu nghe thấy, nhỏ giọng nói với Nguyễn Huệ "Sau này mẹ chính là mẹ ruột của con, nếu như thằng nhóc Lục Thương đó dám bắt nạt con, con cứ nói với mẹ, đừng lo mẹ sẽ thấy con phiền, cũng đừng lo mẹ sẽ bênh nó mà không bênh con."
Nguyễn Huệ mím môi "Cảm ơn mẹ."
Mẹ Lục Thương đưa tay ôm Nguyễn Huệ, thở dài một hơi bên tai cô nói "Đều qua rồi."
Nguyễn Huệ "Mẹ."
Nhận thấy cảm xúc của Nguyễn Huệ kích động, mẹ Lục Thương dùng tay vỗ nhẹ sau lưng cô "Trong mắt mẹ con rấtxuấtsắc, là người phụ nữ xuấtsắc nhất mà mẹ từng gặp, con rấtgiỏi, không cần phải tự ti, không cần phải tự tạo áp lực tâm lý cho mình, con rấttốt, tốt hơn tất cả mọi người..."
Mấy câu nói này của mẹ Lục Thương, đã chạm đến chỗ mềm yếu của Nguyễn Huệ.
Nguyễn Huệ chớp mi, hai hàng nước mắt tɾong ve0 lăn xuống.
Song Kỳ thấy vậy nhỏ giọng nói "Mẹ Lục Thương tốt thật."
Tô Mạt "Nguyễn Huệ xứng đáng."
Lam Thiến "Đúng vậy, người phụ nữ xuấtsắc như vậy, xứng đáng."
…
Hôn lễ kết thúc, đến phần kính rượụ
Nguyễn Huệ mang thai, đương nhiên là không thể uống, cũng không ai dám để cô uống.
Nhưng không để Nguyễn Huệ uống, không có nghĩa là cũng sẽ bỏ qua cho Lục Thương như vậy.
Không những không bỏ qua, mà còn bắt anh uống gấp đôi.
Cho dù có đội phù rể đỡ, nhưng rượu mà Lục Thương nên uống thì cũng không thiếu một ly.
Mấy bàn thay phiên nhau kính rượu, Lục Thương vốn tửu lượng bình thường, có chút đứng không vững, mấy phù dâu thấy vậy, cùng đội phù rể liếc mắt ra hiệu, xông lên.
Phải nói rằng, mấy phù dâu này trừ Tần Lục, tửu lượng đều không tệ.
Đừng thấy Song Kỳ trông ngơ ngác, nhưng uống rượu lại rấtgiỏi.
Tửu lượng của Tô Mạt trước nay đều tốt.
Lam Thiến thì càng không cần phải nói, lăn lộn trên thương trường, có lẽ trên thương trường không tính là số một số hai, nhưng đối phó với đám người làm "nghệ thuật" bọn họ, h0àn toàn nắm chắc tɾong lòng bàn tay.
Hôn lễ kết thúc, ngoại trừ cô dâu Nguyễn Huệ, những người khác bất kể là phù rể hay phù dâu, đều đã uống đến mức xiêu xiêu vẹo vẹo.
Cha Lục và mẹ Lục gọi xe đưa bọn họ về nhà.
Lục Thương ôm Tần Thâm không buông tay, nam nhi có nước mắt không dễ rơi, chỉ là chưa đến lúc đau lòng, Lục Thương lúc này, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
"Em thật không ngờ Huệ Huệ sẽ trước mặt nhiều người như vậy nhắc đến chuyện đó."
"Em biết đó là vết sẹo tɾong lòng cô ấy."
"Em hiểu, cô ấy nói những điều này, là vì không muốn người khác sau lưng cười nhạo em."
"Nhưng em mới không sợ người khác cười nhạo."
"Em có cô ấy là đủ rồi, thật đấy, em có cô ấy là đủ rồi."
Lục Thương say không nhẹ.
Như bình thường, anh ta chắc chắn sẽ không ở nơi công cộng nói những điều này.
Không phải không dám, mà là sợ Nguyễn Huệ không thoải mái.
Lục Thương vừa nói, vừa đưa tay lau nước mắt, Tần Thâm đưa cho anh ta một điếu thuốc, mặt không biểu cảm nói "Nín lại."