Lục Thương nghẹn ngào, làm như không nghe thấy lời Tần Thâm nói, nhưng đối với điếu thuốc anh đưa tới lại nhận rấtnhanh "Đại sư huynh, cuối cùng em cũng có thể hiểu được tâm trạng của anh khi để Mạt Mạt rời đi, em cho rằng anh không đủ yêu, bây giờ mới hiểu, anh là vì quá yêu, quá yêu, cho nên không muốn khi cô ấy ngay cả cửa ải của bản thân cũng không vượt qua được còn tăng thêm gánh nặng̝ cho cô ấy..."
Lục Thương chuyển đổi chủ đề quá nhanh, Tần Thâm nhất thời không the0 kịp tiết tấu của anh ta.
Vài giây sau, Tần Thâm nhướng mày.
Lục Thương không hiểu ánh mắt của Tần Thâm, mượn hơi rượu ôm lấy vai Tần Thâm nói "Đại sư huynh, sư huynh đệ chúng ta đều rấthạnh phúc."
Tần Thâm cúi đầu ngậm một điếu thuốc, ngẩng đầu lên nhìn Tiết Trì đang đứng ở phía xa nói một câu "Đưa anh Lục của cậu về đi."
Tiết Trì không uống rượu, lon ton chạy tới "Vâng ạ."
Lục Thương bị Tiết Trì cưỡng chế kéo đi, Nguyễn Huệ cố nén cười đi the0 sát phía saụ
Tần Thâm khác cũng lần lượt lên xe được đưa về, anh đang gẩy tàn thuốc, bên cạnh có một bóng người đi tới.
Tần Thâm rũ mắt, tɾong đôi mắt lạnh lùng tɾong nháy mắt nhuốm ý cười "Vợ."
Tô Mạt mắt cong cong, hai tay khoanh trước ngực "Hôn lễ hôm nay thật náo nhiệt."
Tần Thâm nhìn chằm chằm cô, trầm giọng hỏi "Thích không?"
Tô Mạt khẽ hừ "Người phụ nữ nào mà không thích?"
Tần Thâm nghiêm túc nói "Vậy chúng ta cũng tổ chức một cái."
Tô Mạt nghe vậy khẽ nhướng đuôi mắt.
Coi như anh đang nói đùa.
Nhìn ra suy nghĩ của Tô Mạt, Tần Thâm lại nói "Anh nghiêm túc."
Tô Mạt tɾong nháy mắt cười tươi "Đâu có ai lên xe trước rồi mới mua vé."
Tần Thâm nghiêm trang "Bọn họ ai mà không phải là lên xe trước mua vé saụ"
Tần Thâm vừa nói như vậy, Tô Mạt lập tức bật cười.
Hình như đúng là như vậy.
Lục Thương và Nguyễn Huệ, Chử Hành và Song Kỳ, ai không phải là lên xe trước mua vé saụ
Tần Thâm "Có muốn không?"
Tô Mạt kiêu ngạo nhìn anh "Muốn chứ, tại sao lại không muốn."
Nói xong, Tô Mạt ngẩng đầu nhìn Tần Thâm, vài giây sau, đưa tay ôm lấy e0 anh, rúc vào tɾong lòng anh "Chúng ta nhất định sẽ yêu nhau cả đời."
Tần Thâm cúi đầu hôn lên trán cô "Nhất định."
Một bên khác, Lục Thương động phòng hoa chúc.
Tiết Trì đưa người về đến nhà, chào hỏi Nguyễn Huệ, rồi ra cửa rời đi.
Nguyễn Huệ đứng ở cửa phòng nhìn dáng vẻ đó của Lục Thương, nhất thời cũng không nói rõ được là cảm giác gì, có hạnh phúc, cũng có chua xót...
Trong miệng Lục Thương vẫn còn lẩm bẩm.
Lẩm bẩm tình yêu của anh dành cho cô, lẩm bẩm hai năm nay hai người bọn họ không dễ dàng.
Nói xong, đưa tay lên cởi cà vạt trên cổ.
Say không nhẹ, cởi mấy lần đều không cởi được.
Thấy vậy, Nguyễn Huệ bước tới, đi đến bên giường ngồi xuống, đưa tay giúp anh cởi cà vạt trên cổ "Để em."
Nghe thấy giọng nói của Nguyễn Huệ, Lục Thương khựng lại, buông tay ra.
Khi tay Nguyễn Huệ đặt lên cà vạt của anh, anh nắm chặt lấy tay cô.
Nguyễn Huệ không nhịn được, khẽ cười "Sao vậy?"