Phạm Lương khóe môi cong lên ý cười "Thật sao?"
Chuyện bạo hành gia đình, thật sự khó định nghĩa.
Cũng chẳng biết là đứa cháu nào quy định, chỉ cần đối phương đánh trả, thì coi như là đánh nhaụ
Một bên đánh bên kia gần chết.
Đối phương tɾong lúc giãy giụa tát một cái.
Được rồi.
Là đánh nhaụ
Phạm Lương dứt lời, cười mà không nói, hất cằm về phía cảnh sát đang đứng bên cạnh người đàn ông.
Viên cảnh sát đứng cạnh người đàn ông hiểu ý, đưa người đàn ông đến một phòng thẩm vấn khác để ghi lời khai.
Đợi đến khi người đàn ông đi rồi, tɾong đồn cảnh sát nổ tung như nồi lẩụ
"Đúng là đồ cặn bã, loại lời này cũng có thể nói ra được."
"Còn nói chuyện của chú Trần, ai mà không biết chuyện con gái của chú Trần chính là vết sẹo tɾong lòng chú ấy."
"Loại cặn bã này..."
Người nói còn muốn nói gì đó, ánh mắt quét đến Hứa Dung.
Ý thức được còn có người ngoài, im bặt.
Xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, Phạm Lương bước tới ngồi xuống trước mặt Hứa Dung.
"Xin chào, tôi là Phạm Lương."
Hứa Dung vẻ mặt nhàn nhạt "Tôi nhớ anh."
Lúc đầu cô báo án, chính là Phạm Lương cùng với chú Trần cùng nhau đi làm nhiệm vụ.
Phạm Lương thân thủ tốt, phá cửa xông vào, vừa vào cửa đã ấn đầu người chồng vũ phu của cô vào tường.
Hứa Dung nói xong, Phạm Lương gật đầu, đến gần vài phần, thấp giọng hỏi "Đều đã tới nước này rồi, sao cô không ly hôn?"
Đây không phải là một câu hỏi mà cảnh sát nên hỏi.
Nhưng đều là máu thịt, xác thịt phàm nhân.
Hỏi một câu như vậy, không quá đáng.
Huống chi có thể nhìn ra, Phạm Lương không có ác ý.
Hứa Dung và Phạm Lương nhìn nhau, rấtbình tĩnh, thậm chí không có một tí dao động cảm xúc nào "Không ly hôn được."
Phạm Lương nhíu mày "Hửm?"
Hứa Dung nói "Tôi đã khởi kiện ly hôn rấtlâu rồi, anh ta nói với thẩm phán, chúng tôi tình cảm rấttốt, không có đổ vỡ, chỉ là mâu thuẫn gia đình bình thường..."
Phạm Lương nghe vậy, chau mày càng chặt.
Hứa Dung khẽ nhếch khóe miệng nói "Cảnh sát Phạm, anh có nghe qua một câu nói không?"
Phạm Lương "Gì cơ?"
Hứa Dung nói "Vợ bị đánh, bột được nhào."
Phạm Lương vẻ mặt mờ mịt "Hửm?"
Hứa Dung nhếch môi, thoạt nhìn vẫn bình tĩnh như trước, nhưng tɾong mắt lại tràn đầy vẻ châm chọc "Đây là một câu nói cửa miệng được lưu truyền rộng rãi ở khu vực Quan Trung, ý là thông qua việc không ngừng đánh và nhào, mới có thể có được người vợ nghe lời và bột mì dai."
Phạm Lương "..."
Phạm Lương từ nhỏ lớn lên ở Dung Thành, nhà họ Phạm trước nay luôn chú trọng giáo dưỡng, loại lời này, anh chưa từng nghe qua.
Thấy Phạm Lương nhíu mày, Hứa Dung cười cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt, ngược lại còn có chút châm chọc "Đây là câu nói cửa miệng của nhà bọn họ, bố anh ta mấy năm nay chính là đánh mẹ anh ta như vậy, mẹ anh ta rấtnghe lời, ở tɾong nhà, ngay cả ăn cơm cũng không được lên bàn, đợi mọi người ăn xong, mới đem những thức ăn thừa canh cặn đó bưng vào tɾong ßếp ăn vài miếng..."
Phạm Lương "..."
Những lời này của Hứa Dung đã làm mới tam quan của Phạm Lương.
Hồi lâu, Phạm Lương nói "Tôi nhớ cô là một bác sĩ."
Hứa Dung nói "Đúng vậy, bác sĩ khoa sản."
Phạm Lương "Cô có công việc của riêng mình, cô được học hành đàng h0àng, cô..."
Hứa Dung "Cảnh sát Phạm."