⬅ Trước Tiếp ➡
"Chú Trần, chú Trần, bớt giận bớt giận."
"Chú đừng quên thân phận của chúng ta, chúng ta là cảnh sát, là cảnh sát."
Chú cảnh sát "Chính vì chúng ta là cảnh sát, chúng ta mới càng nên bảo vệ nhân dân, bảo vệ kẻ yếu "
Chú cảnh sát tức giận.
Thật sự không thể trách chú cảnh sát không giữ được bình tĩnh, ông thấy Hứa Dung bị thương không phải một hai lần.
Tuần này so với trước đây càng quá đáng hơn.
Mới ngắn ngủi một tuần, đã là lần thứ tư rồi.
Đây là một khái niệm gì, trung bình một ngày rưỡi Hứa Dung sẽ bị đánh một lần.
Thấy chú cảnh sát không khống chế được, có người chạy đi tìm Phạm Lương.
Lúc này Phạm Lương còn chưa phải là đội trưởng, nhưng đầy gai góc, cộng thêm còn là đồ đệ của chú cảnh sát, nói chuyện rấtcó trọng lượng.
"Anh Phạm, người phụ nữ kia lại đến rồi, chú Trần đang nổi cơn tam bành."
Nơi này của bọn họ thuộc về đồn cảnh sát cơ sở.
Một ngày từ sáng đến tối không ít vụ án.
Nhưng cơ bản đều không có chuyện gì lớn.
Nhà phía đông mất chó, nhà phía tây mất mèo, thỉnh thoảng gặp một lần hàng xóm cãi nhau, hai bên đánh nhau to, đây đều coi là vụ án lớn.
Giống như Hứa Dung, đều đã có thể xếp vào "trọng án".
Cho nên, không cần phải nhắc tên, chỉ cần nhắc một câu "người phụ nữ đó", mọi người đều biết là ai.
Phạm Lương là từ cục cảnh sát bị giáng chức xuống đây, nghe vậy nhướng mày "Lại đến rồi? Hôm kia không phải mới đến sao?"
Đối phương gãi đầu "Trên người không có chỗ nào là lành lặn, lần này đánh càng nặng̝ hơn."
Phạm Lương "Cô ta có bệnh không? Đã tới tình trạng này rồi, cô ta còn không ly hôn?"
Đối phương "Cái này..."
Đối phương còn định nói gì đó, thì nghe thấy bên ngoài cửa vang lên một tràng âm thanh ồn ào.
Phạm Lương bật dậy khỏi ghế, đi ra cửa, lập tức nhìn thấy lão Trần ném bộ cảnh phụctrên người xuống đất, vẻ mặt phẫn nộ nói "Từ hôm nay trở đi, cảnh sát này tôi không làm nữa, bây giờ tôi đánh hắn chỉ đại diện cho bản thân tôi, không liên quan gì đến đồn cảnh sát chúng ta..."
Những người xung quanh can ngăn.
"Chú Trần, đừng, đừng, tuyệt đối đừng."
"Nửa năm sau chú về hưu rồi, vì một tên cặn bã như vậy, không đáng."
"Chú Trần, bớt giận, bớt giận, đừng kích động."
Một đám người ngăn cản khuyên nhủ, Phạm Lương đi tới, nhìn nhìn chú Trần, lại nhìn người phụ nữ ngồi ở đó mặt mày đờ đẫn, nhướng mày, ra hiệu cho hai cảnh sát trẻ tuổi đang ngăn cản chú Trần.
Hai cảnh sát trẻ tuổi hiểu ý, vội vàng dìu chú Trần rời đi.
Đợi đến khi chú Trần rời đi, Phạm Lương đi đến trước mặt người chồng vũ phu của Hứa Dung, vỗ vỗ vai anh ta "Anh bạn, sợ rồi đúng không, xin lỗi nhé."
Người đàn ông cười nhạo, thoạt nhìn nho nhã lễ độ, trên thực tế toàn thân đều toát ra mùi cặn bã.
"Không sao, tôi có thể hiểu được."
"Nghe nói con gái của ông ta lúc trước chính là bị bạo hành gia đình đến chết phải không?"
"Hai vợ chồng chúng tôi đây không phải là bạo hành gia đình, chỉ là mâu thuẫn gia đình bình thường."
"Chú cảnh sát của các anh quá nhạy cảm rồi."
Người đàn ông nói xong hai câu này, ngoại trừ Phạm Lương, sắc mặt của những cảnh sát khác đều hơi thay đổi.
Đúng là cặn bã tɾong cặn bã.
Đồ cặn bã tɾong đồ cặn bã.
Người đàn ông nói xong, khıêu khích nhìn Phạm Lương một cái.

⬅ Trước Tiếp ➡