Hứa Dung ngẩng đầu nhìn Phạm Lương, không nhận "Không cần, cảm ơn anh."
Nói rồi, Hứa Dung đứng dậy.
Có lẽ do ngồi xổm quá lâu, hoặc có lẽ do mất máu quá nhiều, vừa mới đứng lên, mắt cô tối sầm, suýt chút nữa thì ngã nhào.
May mà Phạm Lương nhanh tay lẹ mắt, thấy cô lảo đảo, vội đưa tay ra, ôm cô vào lòng.
Cú ôm này không có gì đáng nói, nhưng Hứa Dung the0 bản năng giãy giụa kịch liệt, giơ tay tát thẳng vào mặt Phạm Lương một cái.
"Bốp" một tiếng.
Giòn tan và chói tai.
Không khí bỗng chốc như đặc quánh lại.
Không rõ qua bao lâu, Phạm Lương dùng đầu lưỡi liếm bên má vừa bị đánh, bật cười "Sao thế? Sợ tôi giở trò à?"
Mặt Hứa Dung đỏ bừng "Xin lỗi."
Cô đương nhiên biết, Phạm Lương không hề có ý đồ gì khác.
Cú đỡ vừa rồi, cũng chỉ vì lo cô ngã.
Hứa Dung nói xong, Phạm Lương khẽ cười, không nói gì thêm, quay người đi ra cửa, vừa đi vừa nói "Đi thôi, đến đồn cảnh sát lấy lời khai."
Hứa Dung nhìn the0 bóng lưng anh, khẽ gọi "Cảnh sát Phạm."
Phạm Lương quay đầu lại.
Hứa Dung nói "Cảm ơn anh."
Phạm Lương nhếch mép "Không có gì."
Về đến đồn cảnh sát, nào là xuấttrình báo cáo giám định thương tích, nào là lấy lời khai, rồi lại phải đợi gã đàn ông kia tỉnh rượụ
Cứ như vậy mà đã đến sáng sớm ngày hôm saụ
Có mấy cảnh sát không chịu nổi nữa, tụ tập ăn mì tôm, buôn chuyện.
"Tôi cứ tưởng hai vợ chồng nhà này thời gian này không đánh nhau nữa là ly hôn rồi, không ngờ..."
"Haiz, tội nghiệp cho người phụ nữ đó."
"Nói thật, đến giờ tôi vẫn chưa nhìn rõ được người phụ nữ đó trông như thế nào, lần nào gặp cô ta cũng mặt mày sưng vù."
Lời này không hề quá đáng.
Nghe đối phương nói vậy, Phạm Lương khẽ nhướng mày.
Nói mới nhớ, quả thật đến tận bây giờ, anh cũng chưa từng nhìn rõ Hứa Dung trông như thế nào.
Đúng là lần nào gặp cô cũng thấy mặt mày bầm dập, người ngợm đầy thương tích.
Phạm Lương đang nghe mấy người tán gẫu, thì nghe thấy gã đàn ông tɾong phòng thẩm vấn đã tỉnh, gào thét om sòm.
"Con đĩ thối tha, mấy ngày không dạy dỗ, lại không biết mình mấy cân mấy lạng."
"Vậy mà lại dám đưa ông đây vào đồn cảnh sát."
"Mẹ kiếp."
"Ông đây về nhà nhất định phải cho mày biết tay."
Gã đàn ông chửi rủa om sòm, viên cảnh sát trông coi hắn ta lạnh tanh nhìn hắn.
Loại cặn bã như thế này, không ai thèm chấp.
…
Lần báo án này, gã đàn ông bị giam giữ mười lăm ngày.
Lúc bị giam, gã đàn ông vẫn còn hung hăng nhìn Hứa Dung hăm dọa.
"Mày đợi đấy cho ông."
"Xem ông về nhà xử lý mày thế nào."
"Mẹ nó, lại còn dám đưa ông vào đây."
Gã đàn ông chửi bới om sòm, viên cảnh sát đứng bên cạnh hắn ta không nhìn nổi nữa, đẩy hắn ta một cái "Ở đồn cảnh sát mà anh còn dám hung hăng như vậy à?"
Gã đàn ông bị quở trách, nghiến răng nghiến lợi không lên tiếng.
Giờ hắn ta đã hiểu rõ những trình tự này, vì để sớm được ra ngoài, căn bản không dám gây gổ với cảnh sát.
…
Sau lần báo án này, Hứa Dung lại bặt vô âm tín.
Khoảng chừng nửa năm sau, Phạm Lương đang ăn cơm ở nhà ăn, thì nghe thấy hai nữ cảnh sát nói chuyện phiếm.
"Cô còn nhớ Hứa Dung kia không?"
"Nhớ chứ, chính là người phụ nữ thường xuyên bị bạo hành đó phải không?"