"Đúng đúng đúng, chính là cô ấy, cô đoán xem cô ấy và gã chồng vũ phu kia bây giờ thế nào?"
"Chắc là vẫn còn bị đánh nhỉ."
Giọng nói của nữ cảnh sát tràn đầy sự đồng cảm, ngẩng đầu nhìn về phía nữ cảnh sát khác.
Đối phương lắc đầu, khóe miệng nở nụ cười, còn mang the0 chút vui mừng nói "Cô ấy đã thu thập tất cả bằng chứng chồng cô ấy bạo hành cô ấy, sau đó còn thu thập chứng cứ chồng cô ấy ngɵạı tình tɾong thời gian hôn nhân và kết hôn với người khác, khởi kiện ly hôn đồng thời, lấy tội trùng hôn khởi tố đối phương, tống đối phương vào tù."
Nữ cảnh sát "Ghê vậy "
Nghe được cuộc đối thoại của hai nữ cảnh sát, động tác ăn cơm của Phạm Lương khựng lại, sau đó khẽ nhướng mày.
Thu thập tất cả chứng cứ bạo hành gia đình, còn thu thập chứng cứ chồng ngɵạı tình tɾong thời gian hôn nhân.
Hai chứng cứ cùng nhau nộp lên.
Khiến đối phương không thể chối cãi.
Nghĩ đến điều gì đó, Phạm Lương chợt cười.
Vậy mà lại coi thường người phụ nữ đó.
Anh vốn tưởng rằng cô là một người phụ nữ nhu nhược, khúm núm.
Không ly hôn, là vì không có cốt khí.
Bây giờ xem ra, là anh đã trách lầm cô.
Là anh nông cạn.
…
Phạm Lương vốn cho rằng đến đây là hết, anh và Hứa Dung sẽ không còn liên quan gì nữa.
Ai ngờ, không lâu sau, anh vì một vụ án mà bị thương, phải vào bệnh viện.
Vết thương thật ra không nghiêm trọng, bị đâm một dao, vết thương cần phải khử trùng, còn cần phải khâu lại.
The0 lý mà nói, Hứa Dung là một bác sĩ khoa sản, thế nào cũng không đến lượt cô chữa trị cho anh.
Nhưng mà trùng hợp làm sao, hôm đó khu khám bệnh này quá đông bệnh nhân, viên cảnh sát đi cùng anh sợ chậm trễ, nhờ quan hệ tìm đến Hứa Dung.
Trong khoảnh khắc gõ cửa đi vào, anh không nhận ra Hứa Dung, nhưng Hứa Dung lại nhận ra anh.
Hai người nhìn nhau, Hứa Dung đe0 khẩu trang, mím môi nói "Mời ngồi."
Phạm Lương mặt lạnh tanh đi tới, vừa ngồi xuống, vừa vén áo ba lỗ của mình lên.
Áo ba lỗ màu đen.
Vừa vén lên như vậy, cơ bụng và vết thương đồng thời lộ ra.
Mặt Hứa Dung đỏ lên, cúi đầu vừa nhìn vết thương vừa hỏi "Còn có vết thương nào khác không?"
Phạm Lương nói "Không có."
Hứa Dung "Được, tôi giúp anh xử lý vết thương, sau đó giúp anh khâu lại."
Phạm Lương "Ừm."
Vết thương hơi rộng, nhưng không sâu, Phạm Lương không cho tiêm thuốc tê, lúc khâu đau đến nhíu mày.
Hứa Dung cúi đầu giúp anh khâu vết thương, một lọn tóc mai trượt xuống, thật trùng hợp lại rơi xuống vị trí ngực của Phạm Lương.
Áo ba lỗ màu đen, bên trên quấn quanh sợi tóc đen.
Phạm Lương nhìn thấy, vẻ mặt không tự nhiên quay đầu đi.
Viên cảnh sát trẻ tuổi đi cùng anh đứng bên cạnh nhìn thấy, không nhịn được nín cười.
Đợi đến khi vết thương được khâu xong, Hứa Dung kê cho Phạm Lương một ít thuốc tiêu viêm, tránh cho vết thương bị nhiễm trùng.
"Về nhà nhớ uống thuốc đúng giờ, tɾong vòng một tuần đừng để vết thương dính nước, một tuần sau đến tìm tôi cắt chỉ."
Phạm Lương nghe vậy nhướng mày "Tìm cô?"
Hứa Dung không nghĩ nhiều, tự nhiên trả lời "Đúng vậy, tìm tôi."
Phạm Lương "Cô là?"
Phạm Lương vừa nói, ánh mắt di chuyển xuống phía dưới, dừng lại ở trước ngực Hứa Dung.
Nơi đó có bảng tên công tác của cô.
Hứa Dung.
Hứa Dung?