⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn thấy cái tên này, Phạm Lương không khỏi khẽ nhướng mày.
Biết tên mình gây được sự chú ý của Phạm Lương, Hứa Dung mím môi, đưa tay tháo khẩu trang, đưa tay về phía Phạm Lương "Cảnh sát Phạm, lâu rồi không gặp."
Ngón tay Hứa Dung thon dài trắng nõn.
Nhưng Phạm Lương lại không cúi đầu nhìn.
Bởi vì Phạm Lương vẫn luôn nhìn mặt cô.
Trước đây anh gặp cô, cô đều mặt mày đầy thương tích, khiến anh căn bản không nhìn rõ được dáng vẻ của cô.
Anh cũng không phải là chưa từng nghĩ cô trông như thế nào.
Chỉ là suy nghĩ đơn thuần thôi.
Không có bất kỳ mờ ám nam nữ nào.
Từng nghĩ cô hẳn là sach sẽ, thanh tú.
Nhưng anh chưa từng nghĩ, cô lại có thể xinh đẹp đến vậy.
Mắt sáng răng trắng, da dẻ trắng nõn, môi như son.
Rất xinh đẹp, có chút chói mắt.
"Cảnh sát Phạm."
Hứa Dung dứt lời, thấy Phạm Lương vẫn không có phản ứng gì, lại gọi anh.
Phạm Lương h0àn hồn, bắt tay Hứa Dung "Lâu rồi không gặp."
Thấy Phạm Lương đáp lại, Hứa Dung cong khóe môi cười.
Hai người không tính là quá quen thuộc, cho nên có một số lễ nghi cũng chỉ là dừng lại ở mức xã giao.
Đợi đến khi ra khỏi văn phòng của Hứa Dung, viên cảnh sát đi cùng Phạm Lương nhỏ giọng thầm thì "Thật không ngờ, Hứa Dung đó lại xinh đẹp như vậy."
Phạm Lương không lên tiếng.
Đối phương lại nói "Không chỉ xinh đẹp, y thuật còn cao minh, hơn nữa còn thông minh."
Phạm Lương đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn anh ta "Sao cậu biết y thuật của cô ấy cao minh?"
Đối phương chỉ vào vết thương của Phạm Lương nói "Dựa vào mấy mũi khâu cô ấy vừa khâu cho anh đó, khâu đẹp biết bao, tôi từng thấy một số bác sĩ..."
Đối phương lải nhải nói, Phạm Lương đột nhiên nhíu mày, tɾong đầu chợt nhớ đến cảm giác lúc nãy khi sợi tóc của Hứa Dung dính vào ngực anh.
Rõ ràng chỉ là dính trên áo ba lỗ mà thôi.
Nhưng anh lại luôn cảm thấy những sợi tóc đó xuyên qua áo mà dính vào da thịt trên ngực anh.
Từng sợi từng sợi, khiến anh khó chịụ
Dính dớp, quấn quýt, ngứa ngáy.
Nghĩ đến chữ "ngứa" này, Phạm Lương đột nhiên nghiến chặt răng.
Viên cảnh sát đi cùng anh lải nhải một hồi lâu, không nghe thấy anh đáp lời, đưa tay khoác vai anh nói "Anh Phạm, anh thấy tôi nói có đúng không?"
Phạm Lương hất tay đối phương ra "Tôi thấy cô ta khâu rấtbình thường."
Đối phương "Hả?"
Không biết có phải do ấn tượng Hứa Dung để lại cho Phạm Lương quá sâu sắc và sự tương phản lại quá lớn hay không.
Mà mấy ngày tiếp the0, Phạm Lương luôn nghĩ đến Hứa Dung.
Thỉnh thoảng ban đêm cũng sẽ mơ thấy mấy sợi tóc quấn quanh ngực.
Quấn lấy anh đến mức đêm không thể ngủ.
Một tuần trôi qua rấtnhanh.
Hôm tháo chỉ, Phạm Lương tự mình đi.
Không rõ là xuấtphát từ tâm lý gì, mà anh hiếm khi chải chuốt một phen.
Khi anh đến bệnh viện, Hứa Dung đang khám bệnh cho một thai phụ.
Cô không đe0 khẩu trang, mắt mày cong cong, trông dịu dàng, ân cần.
"Gần đây còn nghén nặng̝ không?"
"Không sao đâu, đối với những món mình không thích ăn, không cần phải ép bản thân."
"Chị và em bé bây giờ các chỉ số đều rấtkhỏe ma͙nh, không cần thiết phải ăn những thứ bổ sung dinh dưỡng gì cả."
"Chú trọng ăn uống tốt hơn là uống thuốc bổ."
Xử lý xong thai phụ này, một y tá nhỏ đi vào cúi người nói với Hứa Dung "Bác sĩ Hứa, có một người đàn ông tìm chị."

⬅ Trước Tiếp ➡