⬅ Trước Tiếp ➡
Phàn An vẫn luôn đưa mắt nhìn the0 chiếc taxi của Hứa Dung cho đến khi khuất dạng mới thu hồi tầm mắt, đưa tay khoác vai Phạm Lương, mặt mày hớn hở nói "Anh Phạm, sau này hai chúng ta chính là anh em ruột, anh chính là anh ruột của em."
Phạm Lương không hiểu, nhướng mày "?"
Phàn An "Trước đây em còn cảm thấy anh dựa vào gia thế tốt, coi thường những người như bọn em, nhưng chuyện hôm nay của anh, khiến em h0àn toàn thay đổi cách nhìn về anh."
Phạm Lương "? ?"
Phàn An cười nói "Em hiểu, em đều hiểu, hôm nay anh hẹn bác sĩ Hứa ra ngoài ăn cơm, toàn bộ đều là vì em, đúng không? Muốn tác hợp cho hai chúng em."
Phàn An ngây thơ vô số tội.
Nói xong, còn nhe răng cười toe toét với Phạm Lương.
Phạm Lương im lặng không nói gì nhìn lại cậu ta.
Phàn An cười hì hì lại khoác vai anh "Anh Phạm, anh yên tâm, đợi đến ngày em và bác sĩ Hứa ở bên nhau, nhất định sẽ mời anh một bữa thịnh soạn."
Phạm Lương "Vậy tôi mỏi mắt mong chờ."
Phàn An "Em sẽ cố gắng hết sức."
Phạm Lương không được như ý nguyện đưa Hứa Dung về nhà, ngược lại tiện đường đưa Phàn An về nhà.
Phàn An vui mừng khôn xiết.
Đứng bên ngoài xe tạm biệt Phạm Lương, kích động đến mức suýt chút nữa thì hôn anh một cái.
Phạm Lương không chấp nhận sự nhiệt tình của cậu ta, đạp ma͙nh chân ga rời đi.
Phàn An bị khói xe của anh phun thẳng vào mặt, cũng không để ý, ngược lại còn cười hì hì nói "Công tử nhà g͙iàu đúng là không giống người thường, không quen thân thiết kiểu xưng huynh gọi đệ..."
Một bên khác, Phạm Lương lái xe đi được một đoạn, cầm đïện thoại ném trên bảng điều khiển trung tâm lên gửi cho Hứa Dung một tin nhắn thoại "Về đến nhà chưa?"
Hứa Dung bên kia trả lời Vừa về đến.
Phạm Lương Ngủ sớm đi.
范良:早点睡。
Hứa Dung Vâng, cảnh sát Phạm cũng vậy, nghỉ ngơi sớm nhé.
Cảnh sát Phạm.
Cảnh sát Phàn.
Không có gì khác biệt.
Phạm Lương rồi.
Hứa Dung bên kia Được.
Hứa Dung chỉ trả lời một chữ "Được", chủ đề này coi như không thể tiếp tục được nữa.
Nói thêm nữa, không tránh khỏi có chút quá cố ý.
Phạm Lương cất đïện thoại đi.
Hôm sau, Phạm Lương ăn sáng xong đi làm.
Vừa vào cửa, đã bị chú Trần gọi sang một bên.
Chú Trần đã nghỉ hưu rồi, ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, xin vào làm phụ ßếp ở nhà ăn của bọn họ.
Lương không cao, chủ yếu là vì yêu thích công việc.
Ngày thường chú Trần cũng không ít lần gọi Phạm Lương.
Chủ yếu là để cho Phạm Lương ăn riêng.
Phạm Lương tưởng rằng chú Trần gọi anh là lại muốn nhét cho anh món ngon gì đó, mở miệng nói "Thầy, sáng nay con ăn mì vằn thắn rồi, ăn no lắm, con..."
Phạm Lương còn chưa nói xong, chú Trần quay đầu nhìn anh "Con nói thật với thầy, có phải con để ý Hứa Dung rồi không?"
Chú Trần nói xong, Phạm Lương khựng lại.
Thấy Phạm Lương vẻ mặt mơ hồ, chú Trần thở dài một hơi, hạ thấp giọng nói "Thầy nghe Phàn An nói tối qua con hẹn riêng Hứa Dung ăn cơm, là vì muốn giúp nó tác hợp với Hứa Dung."
Nói xong, chú Trần vẻ mặt chắc chắn nói "Thầy không tin."
Phạm Lương từ khi đến đồn cảnh sát cơ sở vẫn luôn đi the0 chú Trần.
Mặc dù thời gian không dài.
Nhưng tình cảm thầy trò hai người rấttốt.
Nói là cha con ruột thì hơi quá, nhưng tình cảm tuyệt đối sâu đậm.

⬅ Trước Tiếp ➡