Chú Lão Trần nói xong, Phạm Lương dừng một chút, cười nhạo "Sao lại không tin? Lỡ như con chính là muốn làm người tốt việc tốt thì sao?"
Chú Trần khẽ hừ, dáng vẻ "cậu nhóc vừa nhếch mông lên là ta đã biết cậu muốn ị gì" "Con không phải là loại người thích lo chuyện bao đồng."
Phạm Lương không lên tiếng.
Chú Trần đẩy anh "Thầy nói cho con biết, cô bé Hứa Dung đó không dễ chọc đâu, con đừng có trêu chọc con bé."
Phạm Lương cười khẽ "Con trêu chọc cô ấy bao giờ?"
Chú Trần nói "Con hẹn riêng người ta ăn cơm còn không tính sao?"
Phạm Lương "Thầy..."
Chú Trần ngắt lời anh "Con nghĩ xem bối cảnh gia đình của con, có thể chấp nhận được cô bé đó không?"
Chú Trần kéo chủ đề này hơi xa.
Phạm Lương nghe vậy, đột nhiên bật cười "Thầy, thầy hiểu lầm rồi."
Thấy Phạm Lương cười tự nhiên, chú Trần do dự "Con thật sự không có ý gì khác với cô bé Hứa Dung đó chứ?"
Phạm Lương "Thật sự không có."
Chú Trần "Vậy con hẹn riêng người ta ăn cơm làm gì?"
Phạm Lương nói "Hoàn toàn là trùng hợp, không phải hai hôm trước con bị thương sao? Lúc đến bệnh viện vừa hay khoa ngoại quá đông người, Tiểu Lý đi cùng con, bèn tìm người quen, giới thiệu chúng con đến chỗ Hứa Dung, hôm nay con là đến tìm cô ấy tháo chỉ, để bày tỏ cảm ơn, cho nên mời cô ấy ăn bữa cơm."
Phạm Lương nói rấtnghiêm túc, chú Trần nửa tin nửa ngờ "Thật sao?"
Phạm Lương "Nếu không thì sao?"
Hai thầy trò nhìn nhau, chú Trần đột nhiên cười cười "Cũng đúng, chỉ riêng tɾong đồn chúng ta đã có ba cô gái the0 đuổi con rồi, cũng không thấy con động lòng, thằng nhóc con căn bản không phải là loại người biết yêu đương."
Phạm Lương cười trêu, không lên tiếng.
…
Phạm Lương vốn cho rằng chuyện này đến đây là kết thúc.
Anh nhất thời nổi hứng, anh và Hứa Dung sau này cũng sẽ không còn liên quan gì nữa.
Ai ngờ, một tuần sau, vào một buổi chiều, đồn cảnh sát của bọn họ nhận được một cuộc đïện thoại báo án, bệnh viện Nhân Dân xảy ra một vụ tranh chấp y tế, người nhà bệnh nhân dùng dao uy hiếp bác sĩ...
Bác sĩ đó, chính là Hứa Dung.
Phạm Lương và mấy cảnh sát chạy đến nơi, thì người nhà bệnh nhân đã khống chế Hứa Dung lên ban công.
Nhìn thấy người bị khống chế là Hứa Dung, sắc mặt Phạm Lương hơi thay đổi.
Người nhà bệnh nhân thấy có cảnh sát chạy tới, dùng con dao tɾong tay dí vào động mạch cổ của Hứa Dung, uy hiếp nói "Các người bảo bệnh viện bồi thường tiền cho tôi, vợ tôi cứ thế chết không rõ ràng ở bệnh viện, một xác hai mạng, các người muốn cứ thế cho qua, không có cửa đâu Nếu như bệnh viện không bồi thường tiền, tôi sẽ mang the0 cô ta từ đây nhảy xuống."
Người nhà bệnh nhân cảm xúc kích động, vừa nói, vừa dùng dao găm dí sát vào da thịt Hứa Dung.
Bởi vì đâm quá ma͙nh, lưỡi dao lăn ra vài giọt máụ
Thấy vậy, Phạm Lương chau mày.
Giây tiếp the0, viên cảnh sát đi tìm bệnh viện để tìm hiểu tình hình chạy tới, ghé vào tai Phạm Lương nhỏ giọng thì thầm.
"Anh Phạm, tình hình là như thế này, vợ của người đàn ông này lúc sinh con thì khó sinh mà chết, bác sĩ phụ trách chính là bác sĩ Hứa."