⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy hai người rơi vào cục diện bế tắc, Phạm Lương trầm giọng mở lời "Chú Trần gọi cậu đến nhà ăn."
Phạm Lương vừa dứt lời, Phàn An đột nhiên quay đầu lại.
Phạm Lương đi không có tiếng động, Phàn An bị giật mình.
Sau khi giật mình, nghi hoặc hỏi "Chú Trần gọi em làm gì?"
Phạm Lương nói "Sao tôi biết được?"
Phàn An "À, ừ ừ."
Phàn An vừa đáp lời, vừa nhìn về phía Hứa Dung, cuối cùng, nửa ngày nghẹn ra mấy chữ "Bác sĩ Hứa, vậy chúng ta có thể làm bạn bè không?"
Hứa Dung mỉm cười "Bạn bè bình thường."
Bạn bè bình thường, có nghĩa là chỉ là xã giao gật đầu chào hỏi.
Thậm chí cơ hội tiến lên bạn bè cũng không có.
Phàn An nghe vậy, không cam lòng nhìn Hứa Dung thêm hai cái "Bác sĩ Hứa..."
Hứa Dung "Cảnh sát Phàn, anh bận đi, tôi còn có việc, đi trước đây."
Phàn An "..."
Đưa mắt nhìn Hứa Dung rời đi, ánh mắt Phàn An rấtai oán.
Thấy Hứa Dung sắp đi ra khỏi cửa đồn cảnh sát, Phàn An quay đầu nhìn về phía Phạm Lương.
Cậu ta vốn định ỉ ôi nói gì đó, ai ngờ, Phạm Lương lại mở lời trước "Tôi đi tiễn cô ấy."
Phàn An "Hai người rấtthân thiết sao?"
Phạm Lương nhìn Phàn An một cái "Hơn cậụ"
Nói xong, lại bồi thêm một câu "Cô ấy gọi cậu là cảnh sát Phàn, gọi tôi là Phạm Lương."
Phàn An "..."
Phạm Lương đi rấtlâu, Phàn An vẫn chưa h0àn hồn lại được ý tứ tɾong câu nói này của anh.
Mãi cho đến khi cậu ta quay về đồn.
Vừa vào cửa, đã nghe thấy mấy người tụ tập buôn chuyện.
"Anh Phạm là thích bác sĩ Hứa đó rồi phải không?"
"Rõ ràng như vậy, còn phải hỏi sao?"
"Chậc, các cậu không biết đâu, vừa rồi ở trên sân thượng bệnh viện, anh Phạm nhìn thấy người bị bắt cóc là bác sĩ Hứa, mặt liền tái mét."

Lời đồn đại loại này, chính là bắt gió bắt bóng.
Vấn đề là, dấu vết, manh mối, lại được truyền đi rấtcó bài bản.
Nghe được lời mọi người nói, Phàn An ngây ngẩn cả người tại chỗ, như bị sét đánh.
Lẽ nào lần trước ở nhà hàng đụng mặt hai người họ, không phải như cậu ta nghĩ?
Phạm Lương không phải vì cậu ta, mà là vì bản thân anh?
Nghĩ đến những điều này, Phàn An đau lòng không thôi, tɾong nháy mắt dường như đã phải chịu sự phản bội kép của "tình yêú và "tình bạn".
Một bên khác, Phạm Lương đuổi the0 đưa Hứa Dung về bệnh viện.
Hứa Dung từ chối nhiều lần, Phạm Lương cúi đầu nhìn cô nhướng mày "Không phải cô còn nợ tôi một bữa cơm sao? Hôm nay trả đi."
Lần này Hứa Dung không thể nói ra lời từ chối được nữa.
Cuối cùng Hứa Dung không về bệnh viện, mà gọi một cuộc đïện thoại xin nghỉ.
Hôm nay cô gặp phải chuyện như vậy, xin nghỉ là chuyện bình thường, đồng nghiệp tɾong đïện thoại còn không ngừng an ủi cô, bảo cô đừng nghĩ nhiềụ
Đợi xin nghỉ xong, Hứa Dung quay đầu nhìn về phía Phạm Lương nói "Anh có thể đưa tôi về nhà một chuyến trước được không?"
Phạm Lương quay đầu nhìn lại cô, khi nhìn thấy bộ quần áo nhăn nhúm trên người cô, trầm giọng đáp "Địa chỉ."
Hứa Dung đọc tên khu dân cư.
Một lúc sau, xe đến khu dân cư Hứa Dung ở.
Phạm Lương đợi ở dưới lầu, Hứa Dung tự mình lên lầu thay quần áo.
Khu dân cư này không phải là căn hộ trước đây Hứa Dung và chồng cũ của cô ở.
Không tính là khu dân cư quá tốt, nhưng khá sach sẽ.

⬅ Trước Tiếp ➡