⬅ Trước Tiếp ➡
Phạm Lương đưa mắt nhìn Phàn An, rồi lại nhìn Hứa Dung.
Thấy Hứa Dung mặt cũng hơi ửng hồng, tɾong lòng đột nhiên có chút khó chịụ
Sao thế?
Cô ấy cũng thích Phàn An à?
Phạm Lương suy nghĩ, đồng nghiệp ngồi bên cạnh anh vẫn còn lải nhải "Nói thật, bác sĩ Hứa thật sự rấtxinh đẹp, tuy nói là đã ly hôn, nhưng mà xứng với cậu nhóc Phàn An kia cũng là dư dả, tôi thấy hai người bọn họ có triển vọng."
Nghe vậy, Phạm Lương quay đầu, tɾong giọng nói mang the0 sự lạnh lẽo mà chính anh cũng không nhận ra "Sao cậu lại thấy hai người bọn họ có triển vọng?"
Đối phương không nghe ra sự khó chịu tɾong giọng nói của Phạm Lương, tiếp lời "Nếu tôi là bác sĩ Hứa, Phàn An the0 đuổi tôi, tôi cũng chắc chắn đồng ý, Phàn An năm nay hai mươi bảy, có nhà có xe có tiền tiết kiệm, còn có công việc ổn định..."
Đối phương lải nhải, lon Red Bull tɾong tay Phạm Lương đột nhiên bị bóp ma͙nh.
Đối phương nhận ra có gì đó không ổn, dừng lại.
"Phạm, anh Phạm..."
Phạm Lương "Hai người bọn họ ra ngoài rồi."
Đối phương quay đầu lại, thấy Phàn An và Hứa Dung đã không còn bóng dáng, trêu chọc "Anh Phạm, anh xem, tôi đã nói thế nào?"
Phạm Lương không lên tiếng.
Khoảng nửa phút sau, Phạm Lương đứng dậy, cầm lấy hộp thuốc lá trên bàn đi ra ngoài hút thuốc.
Nhìn anh rời đi, người đàn ông vẫn còn đang ngồi ở bàn làm việc của anh trượt ghế đến trước mặt một đồng nghiệp khác "Tôi cứ thấy trạng thái của anh Phạm hôm nay có vẻ không được ổn lắm."
Đồng nghiệp kia đầy vẻ khinh thường liếc nhìn anh ta một cái "Cậu không nhìn thấy áo khoác trên người bác sĩ Hứa là của ai à?"
Người đàn ông hơi sững người, sau đó bừng tỉnh đại ngộ "Ý của cậu là? ? ?"
Đối phương "Hừ, cậu sau này chết thế nào cũng không biết đâụ"
Bên này, Phạm Lương đi ra cửa hút thuốc, nhìn hai người vẻ mặt ngượng ngùng ở phía xa, lạnh lùng cười.
Ồ.
Thì ra điều kiện như Phàn An, tɾong mắt cô ấy đã coi là tốt rồi sao?
Vậy anh thì sao?
Có phải là tốt hơn không?
Khi ý nghĩ này nảy ra tɾong đầu, Phạm Lương nhất thời không nhận ra có gì không ổn.
Đợi đến khi anh nhận ra điều bất thường, điếu thuốc ngậm trước miệng chợt bị cắn bẹp.
Anh so đo với Phàn An làm gì?
Hai người bọn họ có gì đáng để so sánh?
Anh lại không thích...
Không thích ai, điếu thuốc giữa răng Phạm Lương càng bị cắn chặt hơn.
Hứa Dung và Phàn An nói chuyện bao lâu, Phạm Lương đứng ở cửa hút thuốc bấy lâụ
Một điếu thời gian không đủ dài, thì hút hai điếụ
Hai điếu thời gian vẫn không đủ dài, thì hút ba điếụ
Đến khi hút đến điếu thứ tư, Phạm Lương mất hết kiên nhẫn, dụi tắt điếu thuốc vừa mới châm, tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh, sải bước đi đến trước mặt hai người.
Phàn An vẫn còn đang tỏ tình, ngượng ngùng đưa tay gãi đầu, là dáng vẻ mà Phạm Lương chưa từng thấy qua.
"Bác sĩ Hứa, không, không thể thử sao?"
"Em thật sự rấtthích chị."
"Chị, chị yên tâm, nhà chúng em căn bản không có tư tưởng phong kiến, những vấn đề chị vừa nói đều không phải là vấn đề."
Đối mặt với lời của Phàn An, Hứa Dung chỉ mỉm cười dịu dàng, không nói gì.
Những lời nên nói cô vừa rồi đã nói rõ ràng rồi.
Nói thêm nữa, không tránh khỏi có chút dây dưa không dứt.

⬅ Trước Tiếp ➡