⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng hai người chọn một quán mì để ăn tối.
Ba món mặn, một món canh, thêm hai bát mì.
Món ăn chỉ là những món xào nấu bình dân.
Quán ăn nhỏ, không làm được những món quá cao cấp.
Hai người từ lúc bước vào quán mì ngồi xuống, cho đến khi ăn xong, vẫn luôn không nói một lời, ngay cả ánh mắt giao tiếp cơ bản cũng không có.
Hai vợ chồng chủ quán mì nhìn bầu không khí giữa hai người, đưa mắt nhìn nhaụ
Người vợ nói "Cặp đôi trẻ cãi nhau à?"
Người chồng lắc đầu "Không giống, cặp đôi trẻ nào lại như vậy, em nhìn cô gái kia xem, rõ ràng là rấtsợ người đàn ông kia."
Người vợ tặc lưỡi "Không lẽ là bị ép buộc?"
Người chồng "Giữa ban ngày ban mặt, không thể nào đâu?"
Người vợ "Khó nói lắm."
Đợi đến khi hai người ăn tối xong, Hứa Dung đi đến quầy thanh toán, người vợ nhỏ giọng hỏi cô "Cô gái, người đàn ông ăn mì cùng cô là ai vậy?"
Hứa Dung quét mã thanh toán "Bạn bè."
Người vợ thấy cô không muốn nói nhiều, cho rằng cô đang sợ hãi, bèn an ủi "Cô đừng sợ, nếu cô bị bắt nạt hoặc bị ép buộc thì cứ nói ra, cô yên tâm, hai vợ chồng chúng tôi chắc chắn sẽ giúp cô."
Hứa Dung đáp "Tôi không sao."
Người vợ nắm lấy tay cô "Thật sự không sao chứ?"
Hứa Dung "Không sao."
Người vợ nhìn Hứa Dung, rồi lại quay sang nhìn chồng mình.
Người chồng hắng giọng "Cô gái..."
Người chồng đang định nói gì đó, thì Phạm Lương vốn đang ngồi trên ghế đứng dậy.
Phạm Lương nhanh chóng bước đến quầy, nhìn Hứa Dung, rồi lại nhìn hai vợ chồng chủ quán mì, đoán được chuyện gì, anh khẽ cười nói "Bác sĩ Hứa, tôi chỉ là đang the0 đuổi cô bình thường thôi, cô muốn từ chối tôi, có thể nói thẳng, không cần phải vì chuyện nhỏ này mà nhờ người khác giúp đỡ chứ?"
Hứa Dung "Tôi không có."
Hai vợ chồng chủ quán mì "..."
Vài phút sau, hai người rời khỏi quán mì.
Hứa Dung đứng trên bậc thềm, vẻ mặt bối rối, Phạm Lương đứng dưới bậc thềm nhìn cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Phạm Lương cười nói "Hứa Dung, cô đang sợ cái gì?"
Cuộc "đọ sức" lần này của hai người kết thúc bằng một câu "không hợp" của Hứa Dung.
Phạm Lương mỉm cười gật đầu, không nói “được”, cũng không nói “không được”.
Sau đó, Phạm Lương còn ga lăng tận nhà.
Hứa Dung xuống xe, liên tục bày tỏ sự cảm kích với Phạm Lương.
Bất kể là trước kia, hay là hôm nay.
Phạm Lương chỉ cười không nói, không nói nhiều, sợ bị nghi ngờ là có ý lấy ơn đòi báo đáp.
Phạm Lương vốn tưởng rằng, anh đã thể hiện rấttốt, hai người dù không thành người yêu, cũng có thể làm bạn.
Ai ngờ, tối đó anh nhắn tin cho Hứa Dung, phát hiện mình đã bị xóa.
Nhìn dấu chấm than màu đỏ và dòng thông báo mình không còn là bạn bè của đối phương tɾong giao diện, Phạm Lương tức đến bật cười.
Anh cũng đâu có ép buộc cô phải có kết quả gì với anh đâu?
Cho dù không thành người yêu, thì với những giao thiệp trước đây của hai người.
Cũng không đến mức trực tiếp xóa và chặn chứ?
Tuy nhiên, Phạm Lương tức thì tức vậy, nhưng một người đàn ông trưởng thành, cũng không đến mức hẹp hòi phải tìm Hứa Dung chất vấn cho ra lẽ.
Chuyện đến nước này, hai người lại một lần nữa cắt đứt liên lạc.
Gặp lại nhau, là ở một khách sạn.
Cả hai bên đều là đi liên hoan của đơn vị.

⬅ Trước Tiếp ➡