⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người lướt qua nhau, ngay cả một cái gật đầu chào hỏi cũng không có.
Phạm Lương biểu hiện vẫn bình thường, còn Hứa Dung thấy anh, bước chân vội vã hơn, cứ như thể anh là thứ gì đó đáng sợ lắm.
Thấy vậy, Phạm Lương cười khẩy.
Giây tiếp the0, Phàn An như một bóng ma xuấthiện bên cạnh anh "Mối thù cướp vợ."
Phạm Lương nghe vậy quay đầu nhìn hắn "Là vợ của cậu à?"
Phàn An đáp "Nếu không có anh, thì đã là rồi."
Phạm Lương nhướn mày "Cậu chắc chắn?"
Phàn An hừ lạnh.
Phạm Lương nói "Cô ấy cũng không chấp nhận tôi."
Nghe Phạm Lương nói vậy, sắc mặt Phàn An biến đổi liên tục.
Hứa Dung sẽ từ chối Phạm Lương, Phàn An thật sự không ngờ tới.
Phạm Lương cần gia thế có gia thế, cần ngoại hình có ngoại hình, cần vóc dáng có vóc dáng, tiền đồ càng không thể đo lường.
Hứa Dung tại sao lại từ chối anh?
Nhìn ra vẻ nghi hoặc tɾong mắt Phàn An, Phạm Lương đưa tay khoác lên vai cậu ta "Thì ra cậu không thèm nói chuyện với tôi tɾong thời gian này là vì chuyện này à?"
Phàn An cũng thay đổi rấtnhanh, vòng tay qua vai Phạm Lương, ra vẻ đồng bệnh tương liên "Không sao, anh em hiểu anh, tục ngữ có câu, chân trời nào mà chẳng có cỏ thơ๓, hà tất..."
Phàn An còn chưa nói hết vế sau của câu "hà tất", thì thấy Hứa Dung vừa mới vội vã đi vào phòng bao lại đi ra.
Bước chân Hứa Dung vội vàng, còn vội hơn cả lúc tránh né Phạm Lương vừa rồi.
Thấy cô sắp lướt qua hai người họ, Phạm Lương cau mày, đưa tay nắm lấy cổ tay cô "Sao vậy?"
Hứa Dung nghe vậy quay đầu lại, hốc mắt đỏ hoe.
Thấy vậy, Phạm Lương nhíu mày thành hình chữ "川" "Nói đi."
Phạm Lương vừa dứt lời, Hứa Dung mím môi không nói.
Không đợi Phạm Lương hỏi thêm, một người đàn ông to béo bước ra từ phòng bao, người đàn ông cao khoảng một mét bảy, nặng̝ chắc cũng phải 80kg.
Cứ nói thế này đi, nếu không phải cơ sở vật chất của khách sạn đủ chắc chắn, thì chỉ với hai bước chân của hắn ta, mặt đất cũng phải rung chuyển the0.
Người đàn ông ba bước gộp làm hai đi đến trước mặt Hứa Dung, vừa định mở miệng, liền nhìn thấy tay Phạm Lương đang nắm cổ tay Hứa Dung.
Người đàn ông hỏi "Bác sĩ Hứa, vị này là?"
Người đàn ông vừa dứt lời, một người phụ nữ bước ra từ phòng bao, thay Hứa Dung trả lời "Bạn trai "
Người phụ nữ vừa nói xong, không khí tɾong hành lang như ngưng đọng lại tɾong giây lát.
Hứa Dung "..."
Phạm Lương "..."
Người đàn ông đuổi the0 Hứa Dung "..."
Còn có Phàn An đang nói dở, nửa câu còn lại nghẹn ở cổ họng, uất ức "..."
Vài giây sau, người phụ nữ ra sau từ phòng bao tiến lên, cười nói với người đàn ông to béo "Sếp Triệu, mấy người tɾong khoa chúng tôi không rõ tình hình của bác sĩ Hứa, nhưng chúng tôi là bạn bè, tôi biết rõ, vị này là cảnh sát Phạm, là bạn trai của bác sĩ Hứa, hai người họ cãi nhau mấy hôm trước, bác sĩ Hứa giận dỗi đòi chia tay, nhưng cặp đôi nào mà chẳng cãi nhau, đúng không?"
Nói xong, người phụ nữ nháy mắt với Hứa Dung.
Hứa Dung mím môi thành một đường thẳng, im lặng không lên tiếng, Phạm Lương đứng bên cạnh hiểu ý, buông tay đang nắm cổ tay cô ra, vòng tay qua e0 ôm cô vào lòng "Yêu đương mà không cãi nhau sao được? Em lại nói với người khác là chúng ta chia tay rồi à?"
Hứa Dung im lặng.

⬅ Trước Tiếp ➡