⬅ Trước Tiếp ➡
Trò chuyện với người lái xe một hồi, khiến Phạm Lương thông suốt.
Về đến nhà, Phạm Lương vừa định thay dép lê, đïện thoại rung lên.
Anh ngẩng đầu lên, trên màn hình hiện lên thông báo chuyển khoản của Hứa Dung.
1399.70 tệ.
Có cả số lẻ, không sai một xụ
Phạm Lương cười khẩy không nhận, cúi người thay g͙iày.
Nghĩ đến điều gì đó, anh lại đứng thẳng người lên, mở đïện thoại nhận tiền.
Nếu anh không nhận số tiền này, Hứa Dung có lẽ sẽ càng đề phòng anh hơn.
Thấy anh nhận tiền, Hứa Dung bên kia nhắn tin Chuyện tối nay cảm ơn.
Phạm Lương Không có gì.
Hứa Dung Nghỉ ngơi sớm đi.
Phạm Lương Ngủ ngon.
...
Có mối liên hệ này, Phạm Lương và Hứa Dung lại trở thành "bạn bè".
Tất nhiên, danh xưng bạn bè này chỉ giới hạn ở bạn bè trên WeChat.
Thỉnh thoảng Phạm Lương sẽ gửi cho Hứa Dung một vài điều anh thấy và nghe được, tạo chút ấn tượng.
Hứa Dung bên kia đôi khi lịch sự trả lời, đôi khi trực tiếp bỏ qua.
...
Cứ như vậy, trôi qua khoảng nửa năm, đột nhiên vào một buổi tối, Phạm Lương nhận được đïện thoại của Hứa Dung.
Trong đïện thoại, Hứa Dung say khướt, nói chuyện có chút không rõ ràng.
"Phạm Lương."
Phạm Lương nghe vậy nhướn mày "Uống rượu à?"
Giọng Hứa Dung rấtkhẽ "Anh có bận không? Có tiện đến đón tôi không?"
Nghe ra Hứa Dung không chỉ say, mà tâm trạng còn không ổn, Phạm Lương không nói lời thừa thãi, trực tiếp hỏi "Địa chỉ."
Hứa Dung không biết đã gặp phải chuyện gì, sụt sịt mũi, đọc địa chỉ một khách sạn.
Phạm Lương "Tôi đến ngay, cô đừng chạy lung tung."
Hứa Dung nói "Tôi không chạy lung tung, tôi còn chưa ăn xong, hôm nay chúng tôi họp lớp, rấtnhiều người..."
Nửa năm nay, Hứa Dung có khi nào nói nhiều với Phạm Lương như vậy đâụ
Nghe giọng điệu này của cô, Phạm Lương tɾong lòng đã hiểu rõ, trầm giọng nói "Đợi tôi đến đón em."
Nói xong, anh lại the0 bản năng bồi thêm một câu "Ngoan, nghe lời."
Phạm Lương vừa nói xong câu này, Hứa Dung ở đầu dây bên kia và anh đồng thời im lặng.
Không biết qua bao lâu, Hứa Dung nhỏ giọng nói "Phạm Lương, anh đừng trêu chọc tôi nữa."
Một người cực kỳ thiếu thốn hơi ấm, thường vừa khao khát hơi ấm, lại vừa bài xích hơi ấm.
Không phải là không muốn.
Mà là sợ không thể lâu dài.
Hứa Dung tối nay uống không ít, lời này h0àn toàn là the0 bản năng.
Cô vừa dứt lời, tɾong đïện thoại đột nhiên rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Phạm Lương trầm giọng mở miệng "Tôi không trêu chọc."
Hứa Dung nấc rượu "Vậy nửa năm nay anh suốt ngày làm cái gì?"
Phạm Lương không lên tiếng.
Hứa Dung hít sâu một hơi, lặp lại lần nữa "Phạm Lương, đừng trêu chọc tôi nữa."
Phạm Lương giọng điệu nghiêm túc "Hứa Dung, tôi đang the0 đuổi em."
Hứa Dung "..."
...
Hứa Dung tối nay là đi họp lớp.
Nếu là bình thường, cô thật ra sẽ không đến.
Hồi còn đi học, gia cảnh cô không tốt, nói thật, thật sự không có mấy kỷ niệm đẹp đẽ gì.
Nhưng tối nay, không hiểu sao, cô đột nhiên muốn đến.
Nhìn đám đông ồn ào, có một cảm giác "không hợp" mà lại thoải mái khó tả.
Cảm giác này nên hình dung thế nào đây.
Chính là kiểu môi trường này thực ra là thứ cô không thích, nhưng hiện tại cô đang phiền muộn bất an, môi trường như vậy, lại cho cô cảm giác an toàn.
Còn nguyên nhân khiến cô phiền muộn bất an là gì.

⬅ Trước Tiếp ➡