Phạm Lương "Sao? Không muốn trả tiền à?"
Hứa Dung "..."
Cuối cùng thì việc kết bạn này vẫn thành công.
Hứa Dung chuyển tiền xong đẩy cửa xuống xe, Phạm Lương ngẩng đầu nhìn cô "Sẽ không về nhà rồi lại chặn tôi đấy chứ?"
Hứa Dung nghe vậy quay đầu lại không nói gì.
Phạm Lương trạng thái hơi say, cười như không cười, nửa thật nửa giả nói "Bác sĩ Hứa, tôi đối xử với cô không tệ, cô không thể làm kẻ vong ơn bội nghĩa được."
Hứa Dung hít sâu một hơi "Sẽ không."
Phạm Lương đạt được mục đích, không lộ liễu nhướng mày, dưới ánh mắt của Hứa Dung giả vờ không để ý nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc nhắm mắt lại, tɾong đầu anh hiện lên một câu nói Giả thành thật.
Tối hôm đó, Phạm Lương về đến nhà gửi cho Hứa Dung một tin nhắn, giống như lần trước, ngắn gọn và súc tích.
Về đến nhà chưa?
Hứa Dung trả lời Về rồi.
Thấy tin nhắn trả lời của Hứa Dung, khóe môi Phạm Lương cong lên.
Lần này không bị chặn.
Quả nhiên, đối với người lương thiện, “ép buộc đạo đức” một phát là tɾúng ngay.
Nụ cười trên mặt và tɾong mắt Phạm Lương rấtrõ ràng, ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.
Người lái xe thuê vô tình nhìn thấy qua gương chiếu hậu, cười trêu ghẹo "Cô gái vừa rồi là bạn gái cậu à?"
Phạm Lương nhìn lại đối phương "Không phải."
Người lái xe thuê năm nay khoảng năm mươi tuổi, là một người nhiệt tình thích trò chuyện "Vậy là cậu thích cô gái đó."
Nghe người lái xe nói vậy, Phạm Lương hơi nhe0 mắt lại.
Thích.
Lại là thích.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh thích Hứa Dung.
Bản thân anh cũng có chút nhận ra.
Nhưng anh vẫn luôn cho rằng mình chỉ có chút thiện cảm với cô.
Vào giờ khắc này, khao khát tìm hiểu của Phạm Lương bùng nổ, anh ngồi thẳng người dậy, nhích người về phía trước một chút nói "Bác tài, thế nào gọi là thích?"
Câu hỏi này của Phạm Lương có chút ngốc nghếch.
Người lái xe ngây người vài giây, rồi bật cười "Chưa từng yêu đương à?"
Phạm Lương thành thật trả lời "Chưa."
Người lái xe cười cười, suy nghĩ một lát rồi nói "Ví dụ như biểu cảm vừa rồi của cậu, là cô gái đó nhắn tin cho cậu đúng không? Nụ cười trên mặt giấu cũng không giấu được, không phải thích thì là gì?"
Phạm Lương "Đây là thích sao?"
Người lái xe nói "Thấy cô ấy vui, cậu liền vui, thấy cô ấy buồn, cậu còn buồn hơn cả cô ấy, luôn luôn nghĩ đến người đó..."
Phạm Lương "..."
Phạm Lương cảm thấy mình phù hợp với tất cả những điều đối phương nói.
Sau khi tỉnh ngộ, Phạm Lương ngả người ra sau, lần này thật sự nhắm mắt lại.
Anh không phải là loại người hay do dự.
Cũng không có bất kỳ thành kiến nào với việc tái hôn.
Chỉ là tɾong lòng hiểu rõ, Hứa Dung là một khúc xương khó gặm.
Anh không chắc mình có thể gặm được không.
Người lái xe nói xong, thấy anh không nói gì, cũng không lên tiếng nữa, tập trung lái xe.
Cho đến khi xe đến khu chung cư Phạm Lương ở.
Phạm Lương đột nhiên mở mắt nói "Vậy nếu đối phương không thích tôi thì sao?"
Người lái xe "Thử the0 đuổi xem sao, cậu là một chàng trai cao một mét tám mấy, còn sợ bị từ chối à? Mỏng manh dễ vỡ thế."
Phạm Lương đột nhiên cười "Cũng không phải."
Người lái xe nói "Chỉ cần đừng có giở trò ép buộc, cứ the0 đuổi bình thường thôi, thành công thì tốt, không thành công, tɾong lòng chúng ta cũng không hối tiếc."
Phạm Lương "Vâng."