Ngày Hứa Dung thỏa hiệp, Hà Diệc kích động ôm chặt lấy cô không buông, hai người đi xem phim, ăn đồ Tây, cuối cùng Hà Diệc nắm tay Hứa Dung vỗ ngực đảm bảo "Sau này hai chúng ta chính là chị em ruột, còn về chuyện của em và Phạm Lương, chị tuyệt đối không can thiệp, nếu em thấy nó phiền phức, sau này chị sẽ bảo nó gọi em là dì út."
Hứa Dung không phải là người có sở thích ác độc như vậy "Không cần đâụ"
Ai ngờ Hà Diệc nghiêm túc nói "Nhất định phải như vậy Như vậy thì, thằng nhóc thối đó sẽ không có những ảo tưởng không nên có với em nữa."
Hứa Dung "..."
Từ đó, vai vế của Hứa Dung bỗng dưng tăng lên gấp bội.
Mấy lần Hứa Dung được mời đến nhà họ Phạm ăn cơm, sau bữa ăn, Hà Diệc đều sẽ thản nhiên nói "Phạm Lương, không còn sớm nữa, con đưa dì út của con về nhà đi."
Phạm Lương thuộc dạng có khổ mà không nói nên lời, đầu lưỡi chạm vào răng hàm sau, cười gượng gạo đi đến tủ g͙iày ở cửa lấy chìa khóa xe "Vâng."
Nói xong, còn không quên quay đầu gọi Hứa Dung "Dì út, tôi đưa dì về."
Mỗi lần như vậy, Phạm Lương đều gần như nghiến nát hai chữ "dì út".
Ấy vậy mà ngoài anh ra, những người khác đều bình thản đến lạ.
...
Bước ngoặt của sự việc, là Hứa Dung vì chuyện của Tô Mạt mà bị bắt cóc.
Sau khi Hứa Dung được cứu ra, dưới sự sắp xếp của Hà Diệc, cô đã chuyển đến ở nhà họ Phạm.
Trải qua chuyện này, Hứa Dung đã hiểu ra rấtnhiều điềụ
Cuộc đời ngắn ngủi, hãy tận hưởng niềm vui đang có.
Thế sự vô thường, hãy trân trọng người trước mắt.
...
Nhưng cô bên này đã thông suốt, Phạm Lương lại bắt đầu hồ đồ.
Phạm Lương dần dần né tránh cô.
Cho dù là ngày nghỉ hai người vô tình chạm mặt nhau, anh cũng là trốn được thì trốn, tránh được thì tránh.
Một lần cô xuống lầu ăn sáng vào sáng sớm, vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Phạm Lương và Hà Diệc, mới biết được nguyên do.
Hà Diệc bưng một tách cà phê hiếu kỳ hỏi "Con không thích Dung Dung nữa à?"
Phạm Lương cúi đầu nghịch cuốn tạp chí trước mặt không nói gì.
Hà Diệc đẩy anh một cái "Mẹ hỏi con đấy."
Phạm Lương ngẩng đầu "Thích, mẹ giúp con the0 đuổi à?"
Hà Diệc bĩu môi, thái độ kiên quyết "Không thể nào."
Phạm Lương khẽ cười "Vậy chẳng phải xong rồi sao, vậy mẹ hỏi con những điều này làm gì?"
Hà Diệc nhỏ giọng nói "Mẹ thấy con gần đây luôn trốn tránh Dung Dung, còn tưởng con không thích Dung Dung nữa chứ."
Phạm Lương đặt cuốn tạp chí tɾong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Hà Diệc "Bây giờ con học được cách kín đáo rồi."
Hà Diệc nhìn anh với vẻ mặt không tin.
Phạm Lương cười cười, cúi đầu nói "Tình hình của cô ấy bây giờ, nếu con còn the0 đuổi dồn dập, con sợ cô ấy ở nhà chúng ta không thoải mái."
Nghe Phạm Lương nói vậy, Hà Diệc hiểu ra.
Hứa Dung đứng ở chỗ ngoặt cầu thang, bàn tay đặt trên tay vịn siết chặt, đôi mắt cụp xuống, khóe môi cong lên mỉm cười.
Hứa Dung đang mỉm cười thì Hà Diệc từ phòng ăn đi tới.
Nhìn thấy Hứa Dung.
Hai người nhìn nhau, Hà Diệc ra sức nháy mắt với Hứa Dung.
Hứa Dung hiểu ý, xoay người rón rén lên lầụ
Hứa Dung vừa lên lầu, Hà Diệc liền the0 saụ
Hai người gặp nhau tɾong phòng Hứa Dung, làm cứ như gián điệp ngầm gặp mặt.
Hà Diệc đóng cửa lại, nháy mắt ra hiệu với Hứa Dung.