⬅ Trước Tiếp ➡
"Thế nào? Bây giờ đã yên tâm chưa?"
Hứa Dung không nói gì.
Hà Diệc lại nhỏ giọng nói "Thằng nhóc thối Phạm Lương kia, là do chị sinh ra, chị hiểu rõ, giống hệt bố nó, thích một người, sẽ thích cả đời, em muốn nắm thóp nó, dễ như trở bàn tay."
Thực ra Hà Diệc muốn nói, con chơi nó không khác gì dắt chó đi dạo.
Nhưng lời đến miệng, nghĩ đến dù sao cũng là con trai ruột của mình, chút tình mẹ con ít ỏi trỗi dậy, nghẹn lại, nuốt những lời này trở lại.
Hứa Dung "Chị Hà Diệc."
Hà Diệc "Em nói đi."
Hứa Dung hít sâu một hơi, nói ra những lời giấu kín tɾong lòng "Nếu em và Phạm Lương ở bên nhau, tɾong lòng chị có khó chịu không?"
Hà Diệc nhướn mày, lập tức phản bác "Sao có thể "
Hứa Dung "Nếu bọn em kết hôn thì sao?"
Hà Diệc "Hai đứa ở bên nhau, chẳng phải là hướng tới kết hôn sao?"
Hứa Dung "Chị sẽ không cảm thấy khó chịu sao?"
Hứa Dung hỏi dò rấtcẩn thận.
Hà Diệc nhìn thấy, giả vờ suy nghĩ, sau đó nghiêm túc nói "Quả thật có chút."
Nghe thấy lời Hà Diệc nói, trái tim Hứa Dung như tre0 lên tận cổ họng.
Giây tiếp the0, Hà Diệc nói "Chủ yếu là chị cảm thấy thằng nhóc thối đó không xứng với em, em dịu dàng, độc lập lại xinh đẹp, thằng nhóc thối đó, ngoài trái tim yêu em ra, thì những thứ khác..."
Không đợi Hà Diệc nói xong, Hứa Dung tiến lên một bước, đưa tay ôm lấy bà.
Hà Diệc hiểu tâm trạng của Hứa Dung, hít sâu một hơi, ôm lại cô, vỗ nhẹ lưng cô nói "Chị hiểu em đang nghĩ gì."
Hứa Dung "Chị Hà Diệc."
Hà Diệc nói "Đừng tự ti, em rấtxuấtsắc, ly hôn không phải là tiền án tiền sự, chỉ có thể nói rõ tɾong khoảng thời gian đó em sống không hạnh phúc."
Chỉ là ly hôn thôi.
Ngoài việc có thể đại diện cho khoảng thời gian đó sống không hạnh phúc.
Không thể đại diện cho bất cứ điều gì khác.
Nếu một người vì một người đã ly hôn mà vội vàng đưa ra phán đoán chủ quan về người đó.
Chỉ có thể nói người này rấtnông cạn.
...
Sau khi trải lòng với Hà Diệc, Hứa Dung h0àn toàn yên tâm.
Tối hôm đó, liền gõ cửa phòng Phạm Lương.
Lý do sử dụng͟͟, vẫn là lý do cũ rích vụng về kia.
"Vòi hoa sen tɾong phòng tôi bị hỏng, có thể mượn phòng tắm tɾong phòng anh dùng một chút được không?"
Lúc đó, Phạm Lương vừa tắm xong, đang lau mái tóc ướt sũng.
Nghe thấy lời Hứa Dung nói, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nghiêng người nhường đường cho cô đi vào "Vào đi."
Hứa Dung tay xách một đống đồ dùng vệ sinh cá nhân, mặc dù lý do là giả, nhưng diễn thì phải cho trót.
Hứa Dung bước vào cửa, cố ý dừng lại một chút khi đi ngang qua Phạm Lương, ngẩng đầu hỏi "Đồ tɾong phòng tắm của anh tôi có thể dùng không?"
Trong lòng Phạm Lương lướt qua một cảm xúc khác thường, trả lời "Được."
Hứa Dung "Cảm ơn."
Phạm Lương "Không có gì."
Trong khoảng thời gian này, hai người không có bất kỳ giao thiệp nào.
Sự thân cận đột ngột của Hứa Dung, khiến Phạm Lương có chút không biết phải làm sao.
Một lúc sau, Hứa Dung bước vào phòng tắm.
Phạm Lương đầu tiên là vẻ mặt không tự nhiên quay người, sau khi nghe thấy tiếng nước chảy, anh đi đến bên cửa sổ, bực bội châm một điếu thuốc.
Dưới lầu, người giúp việc nhỏ giọng kể lại chuyện trên lầu cho Hà Diệc nghe.
Hà Diệc vui mừng đến mức không khép miệng lại được.

⬅ Trước Tiếp ➡