⬅ Trước Tiếp ➡
Chử Hành "Không ăn."
Song Kỳ giống như không hiểu lời anh nói, tự mình nói "Có muốn nếm thử gà học, tôi cảm thấy hương vị không tệ."
Chử Hành cau mày càng chặt "Song Kỳ."
Song Kỳ cười hì hì "Vậy cứ quyết định vui vẻ như vậy đi."
Chử Hành "..."
Trước mặt Song Kỳ, sự phản bác của Chử Hành xưa nay đều vô hiệụ
Chử Hành trầm mặc nhìn Song Kỳ một lúc lâu, không lên tiếng mà sải bước vào thang máy.
Đưa mắt nhìn Chử Hành rời đi, Song Kỳ xoay người cười tủm tỉm trở về phòng.
Lý An lúc này đang thu dọn đồ đạc mình mang đến, quay đầu nhìn cô chằm chằm một hồi, hồi lâu, hỏi một câu "Song Kỳ, cậu chưa bao giờ lo lắng mình sẽ bị từ chối sao?"
Song Kỳ cười rạng rỡ "Anh ấy đã từ chối tôi rồi mà."
Lý An mím môi "Cậụ.. không cảm thấy ngượng ngùng à?"
Song Kỳ cười đùa "Không sao cả, ai mà tɾong cuộc đời không bị từ chối vài lần chứ, hì hì."
Lý An "..."
Sự vô tư của Song Kỳ, liếc mắt một cái là biết được nuôi dưỡng tɾong một gia đình tràn đầy tình yêu thương.
Nội tâm của những đứa trẻ như vậy thường rấtma͙nh mẽ.
Bởi vì tɾong lòng cô ấy hiểu rõ, cô ấy luôn có đường lui.
Cô ấy không quá nhạy cảm với ác ý xung quanh, sống vui vẻ và tùy hứng.
Lý An quay đầu lại, tɾong mắt là một mảng tối.
Không phải ghen tị, chỉ là có chút ngưỡng mộ.
Cô ta từ nhỏ đã sống cẩn thận, như đi trên băng mỏng, chưa bao giờ cảm nhận được thái độ sống thoải mái như vậy.
Suy nghĩ của Lý An, Song Kỳ không hề hay biết, cô lấy đïện thoại ra đặt mua đồ ăn trưa cần làm, ngân nga một bài hát đi ra phòng khách.
Gần đến trưa, Song Kỳ làm xong cơm mang đến cửa hàng của Chử Hành.
Cô vừa bước vào cửa, nhân viên quầy lễ tân liền chủ động cười chào hỏi cô.
"Tiểu sư muội, lại đến rồi."
Khoảng thời gian này, nhân viên lễ tân đã quen với Song Kỳ.
Thêm vào đó Song Kỳ là đồ đệ của Tô Mạt, thân phận này càng trở nên vi diệụ
Hơn nữa Song Kỳ còn rấtđược lòng người, bất kể làm gì, đều sẽ mang cho những người khác tɾong cửa hàng một phần.
Đây này, hôm nay cô còn mang cho chị gái lễ tân một phần gà cà ri cốt dừa riêng, còn chưa hết, lại hầm canh sâm cho chị ấy.
"Chị Nhiên, nghe nói hai hôm trước chị ngủ không ngon, canh này làm đẹp da, giúp ngủ ngon."
Nghe Song Kỳ nói vậy, mắt chị gái lễ tân sáng lên, nắm chặt lấy cánh tay Song Kỳ "Song Kỳ à, chị không dám nghĩ, sau khi rời xa em, cuộc sống của chị sẽ thế nào nữa."
Song Kỳ nháy mắt "Rời xa em thì ai còn coi chị là trẻ con nữa."
Chị gái lễ tân trêu ghẹo "Tiểu sư muội, hay là em đừng the0 đuổi Chử sư phụ nữa, the0 đuổi chị đi, chị rấtdễ the0 đuổi."
Song Kỳ ghé sát đầu, tinh nghịch nói "Không được, tôi thích những người có tính thử thách, tôi thích nhất là vẻ mặt lạnh lùng của tam sư bá, nhìn rấtcấm dục, tôi đặc biệt tò mò, người cấm dục như vậy nếu mà phóng túng thì sẽ thế nào..."
Song Kỳ nửa thật nửa giả nói, càng nói càng quá đáng, h0àn toàn không chú ý đến chị gái lễ tân vì muốn ra hiệu cho cô, mắt sắp co giật đến nơi...
"Song Kỳ."
Giọng nói xa cách lạnh nhạt vang lên sau lưng, cơ thể Song Kỳ đột nhiên cứng đờ, vì căng thẳng mà vô thức cắn phải đầu lưỡi.

⬅ Trước Tiếp ➡