Giây tiếp the0, Song Kỳ đau đến nhăn nhó.
Nhân viên lễ tân thấy vậy, vừa đồng cảm với cô vừa muốn cười, nhưng ngại vì khuôn mặt lạnh lùng của Chử Hành, đành phải nén hết mọi cảm xúc.
Không đợi Song Kỳ h0àn hồn, Chử Hành lại lên tiếng "Tôi đợi em ở văn phòng."
Lời đáp lại của Song Kỳ không thốt nên lời "Dạ."
Khoảng hơn một phút sau, Song Kỳ cuối cùng cũng tỉnh táo.
Chị gái lễ tân khá đồng cảm với cô, đưa cho cô một cốc nước bảo cô uống hai ngụm cho đỡ sợ.
Song Kỳ đáng thương, trông sắp khóc đến nơi.
Chị gái lễ tân an ủi "Không sao đâu, Chử sư phụ không phải là người bạo lực."
Song Kỳ "Vậy anh ấy có mắng em không?"
Chị gái lễ tân im lặng không nói.
Song Kỳ "..."
Trong vài giây nhìn nhau với cô gái lễ tân, Song Kỳ đã hiểụ
Cô hiểu rồi, trận mắng này của cô chắc chắn là không thể tránh khỏi.
Vài phút sau, Song Kỳ xuấthiện trước cửa văn phòng Chử Hành, hít sâu một hơi, đưa tay gõ cửa.
Sau khi nghe thấy một tiếng "vào đi", cô rụt rè đẩy cửa.
Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau với Chử Hành, khóe môi Song Kỳ cong lên nụ cười thương hiệu "Tam sư bá."
Chử Hành dựa lưng vào bàn làm việc, tay cầm đïện thoại, có vẻ như vừa mới cúp máy.
Song Kỳ "Ha ha."
Chử Hành "Ngồi đi."
Song Kỳ "Em, em không ngồi đâu, em mang cơm trưa cho anh rồi đi ngay."
Chử Hành "Ngồi xuống một lát, chúng ta nói chuyện."
Chử Hành thật ra không có vẻ gì là không vui, thậm chí giọng điệu nói chuyện cũng rấtbình thản, nhưng Song Kỳ vẫn cảm thấy da đầu tê dại, không hiểu sao lại muốn trốn, chỉ muốn rời khỏi nơi thị phi này.
Tuy nhiên ánh mắt Chử Hành vẫn luôn dừng trên người cô, cô có gan làm bậy nhưng không có dũng khí làm bậy.
Một lúc lâu sau, Song Kỳ không chống cự được Chử Hành, đặt hộp cơm tɾong tay xuống, rụt rè đi đến trước ghế sofa ngồi xuống.
Thấy Song Kỳ ngồi xuống, Chử Hành thu hồi ánh mắt, sải bước đi đến trước máy lọc nước rót cho cô một cốc nước rồi đưa cho cô, đồng thời ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.
Song Kỳ ngẩng đầu nhìn anh, cười gượng "Cảm ơn tam sư bá."
Chử Hành vẻ mặt thản nhiên "Song Kỳ."
Song Kỳ vừa mới uống một ngụm nước, vì tiếng gọi "Song Kỳ" này của Chử Hành mà bị sặc̶, ho khan một tràng "Khụ khụ khụ khụ khụ..."
Thấy cô ho đến đỏ bừng cả mặt, Chử Hành đưa cho cô một tờ giấy ăn.
Song Kỳ nhận lấy, che miệng tiếp tục ho, lúc này ngay cả lời cảm ơn cơ bản cũng không nói ra được.
Đợi đến khi cô ho xong, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía Chử Hành "Tam sư bá, em sai rồi."
Chử Hành không lên tiếng.
Thái độ nhận lỗi của Song Kỳ rấtchân thành và ngay thẳng "Em nhận thức sâu sắc được lỗi lầm của mình, em không nên nói bậy với chị Nhiên, em đảm bảo, sau này em nhất định sẽ không nói những lời như vậy nữa, nếu anh không tin lời em nói, em có thể viết bản cam kết, em..."
Chử Hành "Song Kỳ, tôi không thích em."
Song Kỳ đang nói, đột nhiên bị lời nói của Chử Hành cắt ngang, ngây cả người, miệng còn chưa kịp khép lại.