Lý An nói xong, quay đầu đi vào phòng ßếp.
Không lâu sau, nghe thấy tɾong phòng ngủ có tiếng Song Kỳ bật dậy.
Lý An múc cơm, nghe thấy tiếng động, khóe môi khẽ mỉm cười.
...
Kể từ sau cuộc nói chuyện này, Song Kỳ không còn ân cần mang cơm cho Chử Hành nữa.
Ở nhà có chạm mặt, cũng chỉ gật đầu cười gượng chào hỏi một tiếng, sau đó liền trốn vào phòng ngủ không ra ngoài nữa.
Song Kỳ vạch rõ giới hạn với Chử Hành, nhưng quan hệ giữa Lý An và Chử Hành lại tiến triển vượt bậc.
Cũng không phải là quan hệ mập mờ tiến triển vượt bậc, chỉ là hai người đột nhiên có rấtnhiều chủ đề chung.
Lý An sẽ chủ động giúp Chử Hành dọn dẹp phòng ngủ và phòng làm việc, còn thỉnh thoảng cùng Chử Hành thảo luận một số vấn đề liên quan đến việc quảng bá đồ sơn mài.
Mỗi lần như vậy, Song Kỳ sẽ tự động giảm bớt cảm giác tồn tại, im lặng như Trim cút, nên ăn thì ăn nên uống thì uống, sau đó trở về phòng ngủ nằm ườn.
Thời gian trôi qua, thói quen thành tự nhiên.
Cho đến một ngày, Tô Mạt tìm đến cô, nói với cô rằng Lý An có vấn đề.
Song Kỳ nghe vậy tặc lưỡi "Cái gì?"
Tô Mạt "Lý An rấtcó thể không phải người của chúng ta."
Song Kỳ nghe vậy, kinh ngạc không nói nên lời.
Lý An sao có thể không phải người của chúng ta chứ?
Lý An đối với công việc tận tâm tận lực như vậy.
Tô Mạt gặp chuyện, cô ấy luôn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ.
Bao gồm cả đối với cô, Lý An cũng quan tâm hết mực.
Lý An tuy ít nói, nhưng tɾong lòng lại chứa đựng tất cả mọi người.
Song Kỳ vẻ mặt mờ mịt nhìn Tô Mạt, muốn nói gì đó, lại không biết nên bắt đầu từ đâụ
Tô Mạt thở dài một hơi, dựa vào bàn làm việc uống nước "Có lẽ, cô ấy có nỗi khổ khó nói."
Song Kỳ "Chúng ta có nên hỏi không?"
Tô Mạt vén mí mắt nhìn cô cười "Em cảm thấy nếu chỉ là nỗi khổ khó nói bình thường, Lý An sẽ không nói sao?"
Song Kỳ "..."
Tô Mạt "Lý An là một cô gái thông minh, nếu chỉ là nỗi khổ khó nói bình thường, cô ấy sẽ không giấu giếm, cô ấy đã lựa chọn giấu giếm, vậy nhất định là sau khi cân nhắc lợi hại, cảm thấy giấu giếm là có lợi nhất cho cô ấy."
Song Kỳ "..."
Song Kỳ từ nhỏ đã sống tɾong môi trường đơn thuần, nghe xong lời Tô Mạt nói, nhất thời không biết nên nói gì.
Tô Mạt lại nói "Em giả vờ không biết đi, đừng để lộ sơ hở."
Song Kỳ "Vâng."
...
Sau đó, Tô Mạt bảo Song Kỳ và Lý An dọn ra khỏi nhà Chử Hành.
Dọn đi không lâu, Lý An bên kia liền lộ tẩy.
Lý An đến công ty đối thủ một mất một còn của Tô Mạt làm việc.
Ngày Lý An rời đi, Song Kỳ mím môi thành một đường thẳng, đỏ mắt nhìn cô ta không nói gì.
Lý An đi đến trước mặt cô "Chỗ tôi, cậu lúc nào cũng có thể đến."
Song Kỳ môi run rẩy "Tại sao?"
Lý An nhìn cô ánh mắt né tránh "Mỗi người có chí hướng riêng, tôi không muốn cả đời chỉ luẩn quẩn làm công dưới tay người khác."
Song Kỳ nói "Cậu biết rõ sư phụ không phải là người như vậy, chỉ cần cậu học thành tài, cậu nói cho sư phụ biết chuyện cậu muốn làm, sư phụ nhất định sẽ..."
Lý An "Song Kỳ, cậu quá ngây thơ rồi."
Song Kỳ "..."
Lý An không nói chuyện với Song Kỳ nữa, mà đi thu dọn đồ đạc của mình.