Vài phút sau, Lý An quay đầu nhìn về phía Song Kỳ nói "Chử Hành hình như có người mình thích, còn là thanh mai trúc mã với anh ấy."
Song Kỳ "..."
Chử Hành có người phụ nữ mình thích, hơn nữa còn là thanh mai trúc mã với anh.
Tin tức này khiến Song Kỳ có chút ngỡ ngàng.
Không phải là cô đối với Chử Hành còn ôm giữ ảo tưởng không thực tế nào.
Chủ yếu là cô không thể tưởng tượng nổi, Chử Hành thích một người sẽ là dáng vẻ gì.
Giống như Tần Thâm sao?
Hận không thể đem đối phương coi như tổ tông mà cung phụng?
Hay là còn quá đáng hơn cả Tần Thâm?
Song Kỳ suy nghĩ một hồi, hít sâu một hơi nói với Lý An "Mong rằng con đường phía trước của cậu bằng phẳng."
Lý An "Song Kỳ, cậu không thích hợp sống ở Dung Thành."
Song Kỳ không nói gì, quay người rời đi.
Thấy cô sắp đi đến cửa, Lý An lại nói "Phía bên sư phụ, cậu chăm sóc chị ấy nhiều hơn một chút."
Nghe thấy lời Lý An nói, Song Kỳ quay đầu lại, có một khoảnh khắc, đủ loại cảm xúc đan xen tràn ngập tɾong lòng cô.
Song Kỳ hít mũi, nói ra những lời mà cả đời này cô tự nhận là tàn nhẫn nhất "Không liên quan đến cậu nữa rồi, bất kể là sư phụ, hay là tôi, đều không liên quan đến cậu nữa rồi."
Lý An "..."
Lý An cũng không ngờ, Song Kỳ sẽ nói ra những lời như vậy.
Vài giây sau, khóe môi cô ta giật giật, tiếp lời nói "Đúng vậy."
Song Kỳ mím môi rời đi.
Từ tɾong nhà Lý An ra ngoài, Song Kỳ khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
Cô nghĩ mãi không thông.
Mọi người rõ ràng đang tốt đẹp sao lại đi đến bước đường này?
Rõ ràng mới trưa hôm qua, cô, Lý An còn có Tô Mạt còn cùng nhau ăn lẩụ
...
Song Kỳ chuyển đến ở tɾong nhà của Tô Mạt.
Chuyện này đả kích cô quá lớn, cô nằm liền hai ngày.
Đến ngày thứ ba, Chử Hành gõ cửa phòng cô.
Song Kỳ dậy mở cửa, hai ngày hai đêm không ăn cơm, đầu nặng̝ chân nhẹ.
Cửa phòng mở ra, sau khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa, Song Kỳ ngây người tại chỗ.
Một lúc lâu sau, h0àn hồn lại, sau đó mới nhớ ra phải chú ý hình tượng, đưa tay vuốt vuốt mái tóc rối bù của mình hai cái.
Vuốt xong, ngẩng đầu nhìn về phía Chử Hành "Có chuyện gì không?"
Chử Hành cúi đầu nhìn cô "Mạt Mạt gọi đïện thoại cho em nhưng không liên lạc được."
Song Kỳ "À."
Chử Hành "Đói không?"
Song Kỳ lắc đầu "Không đói."
Vừa dứt lời, bụng Song Kỳ đưa ra kháng nghị không đúng lúc chút nào.
Song Kỳ ngạc nhiên, mặt lập tức đỏ bừng.
May mà Chử Hành là người không biểu lộ cảm xúc ra mặt, nhìn cô bình tĩnh hỏi "Ăn lẩu không?"
Song Kỳ cắn môi dưới không lên tiếng, ngại vì chuyện vừa mới xảy ra, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
So với sự bối rối của Song Kỳ, Chử Hành vẫn bình tĩnh như thường "Tôi vừa mới đến thì thấy dưới lầu có một quán lẩu mới mở, có muốn đi nếm thử không?"
Song Kỳ "Được, được thôi."
Nói xong, Song Kỳ lại bổ sung một câu "Anh đợi em đi thay quần áo."
Chuyện đã phát triển đến nước này, nếu cô còn nói mình không đói, không muốn đi, thì có hơi quá giả tạo.
Dù sao thì, cái bụng đói lép của cô đã bán đứng cô rồi.
Hơn mười phút sau, Song Kỳ rửa mặt qua loa rồi cùng Chử Hành xuống lầụ