⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, Chử Hành bật cười "Vì Mạt Mạt muốn biết, nên lấy tôi ra làm bia đỡ đạn à?"
Tần Thâm không đáp lời Chử Hành, mà trực tiếp nói "Vì gia đình?"
Chử Hành im lặng.
Tần Thâm "Người ta là con gái còn không chê, cậu lo lắng cái gì? Con gái nhà người ta nhạy cảm, lo lắng gặp phải người không tốt bị bỏ rơi, cho nên mới do dự, sao nào? Cậu là một người đàn ông mà cũng có nỗi lo này à?"
Đối diện với lời của Tần Thâm, Chử Hành cúi đầu hút thuốc.
Ở một bên khác, Song Kỳ từ khi bước vào phòng riêng, vẫn luôn cúi đầu nghịch đïện thoại.
Tô Mạt gắp thức ăn cho cô mấy lần, thấy cô không động đũa mấy, liền nghiêng người về phía cô "Giảm cân à?"
Song Kỳ ngẩng đầu "Không ạ."
Tô Mạt cười nói "Vậy sao không ăn?"
Song Kỳ mím môi, nhìn Tô Mạt, nửa ngày không nói được lý do.
Thấy Song Kỳ như vậy, Tô Mạt cũng không ép, ra vẻ hiểu rõ dựa người vào ghế, khẽ nói "Dù sao thì một thời gian nữa chị cũng rời khỏi Dung Thành, chuyện của em, tự em quyết định."
Song Kỳ "Em không có ý định gì cả."
Tô Mạt trêu chọc, đưa ngón tay thon dài chọc vào ngực cô "Con người ấy à, lừa người khác không sao, đáng sợ nhất là, lừa dối cả bản thân mình."
Tô Mạt vừa dứt lời, Song Kỳ ngây người tại chỗ không lên tiếng.
Ngay sau đó, nụ cười trên khóe môi Tô Mạt càng sâu hơn, nửa thật nửa đùa trêu chọc "Câu nói kia nói thế nào nhỉ? Người dũng cảm sẽ được tận hưởng cuộc sống trước."
Song Kỳ "…"
Bữa tiệc kết thúc, mọi người ai về nhà nấy.
Song Kỳ vốn định đi nhờ xe của Tô Mạt và Tần Thâm, ai ngờ hai người h0àn toàn không cho cô cơ hội này, không đợi cô đến gần cửa xe, đã để tài xế đạp ga phóng đi.
Nhìn chiếc xe lao vút qua trước mặt, Song Kỳ ngơ ngác.
Lúc đến thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp.
Lúc về thì không về được ??
Song Kỳ bĩu môi muốn khóc, không phải cô yếu đuối, chủ yếu là ở nơi này hiện tại chỉ còn lại cô và Chử Hành đang đứng cách cô không xa phía saụ
Cô không muốn ở riêng với anh.
Thật sự rấtxấu hổ.
Còn xấu hổ hơn cả việc cô trộm tiền của anh, bị bắt quả tang.
Ngay khi Song Kỳ lấy đïện thoại ra khỏi túi, vừa đặt xe trên một ứng dụng͟͟ nào đó, vừa cố che giấu sự bối rối của mình, thì giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của Chử Hành vang lên từ phía sau "Không có xe à?"
Song Kỳ "…"
Đúng là sợ gì gặp nấy.
Song Kỳ cứng đờ quay đầu lại, nụ cười trên mặt còn khó coi hơn cả khóc "Có, sắp đến rồi, em gọi xe rồi."
Chử Hành gật đầu "Ừm."
Song Kỳ "Tam sư bá, anh còn chưa đi sao?"
Song Kỳ thật ra muốn nói, anh không cần phải khách sáo xã giao với em, nên đi thì cứ đi đi, để em một mình ở đây càng thoải mái hơn.
Ai ngờ giây tiếp the0 Chử Hành lại nói với cô "Không có xe."
Song Kỳ ngạc nhiên, nhất thời không biết nên đáp lời thế nào, sau đó… ma xui quỷ khiến… không tự chủ… h0àn toàn dựa vào bản năng nói "Hay là, tam sư bá lát nữa đi nhờ xe em nhé?"
Song Kỳ thề, câu này của cô, thật sự chỉ là vì lịch sự
Cô nghĩ với tính cách của Chử Hành, chín mươi chín phẩy chín phần trăm chắc chắn sẽ từ chối.

⬅ Trước Tiếp ➡