⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Mạt quay đầu lại, khi nhìn thấy Song Kỳ đang thất thần không biết ở nơi nào, khẽ nhướng đuôi mắt, cúi người ghé sát mặt vào cô.
Song Kỳ đang mất tập trung, thấy Tô Mạt đột nhiên ghé sát mặt, giật mình, ngả người ra saụ
Thấy vậy, sợ cô ngã, Tô Mạt đưa tay đỡ e0 cô, đỡ cô đứng thẳng dậy.
"Nghĩ gì thế?"
Song Kỳ bị bắt quả tang, mặt đỏ bừng, vội vàng giải thích "Sư, sư phụ, em, em không có, em…"
Nhìn dáng vẻ ấp úng không giải thích rõ ràng của Song Kỳ, Tô Mạt dùng ngón tay chọc vào trán cô "Thôi được rồi, không cần giải thích nữa."
Mặt Song Kỳ đỏ bừng, rụt cổ lại, im lặng như Trim cút.
Tô Mạt "Muốn nghe thì cứ đường h0àng mà nghe, dù không phải người yêu, thì vẫn là đồng môn."
Song Kỳ bị nói tɾúng tim đen, càng cúi đầu thấp hơn.
Tô Mạt nháy mắt với Nguyễn Huệ, ra hiệu cho cô ấy nói tiếp.
Nguyễn Huệ trêu chọc "Ồ, thật ra cũng không có gì nhiều để nói, chỉ là nghe nói hai ngày nữa anh ấy sẽ được thả ra, phía cảnh sát đã điều tra rõ ràng, không liên quan đến Chử Hành."
Song Kỳ im lặng không lên tiếng.
Tô Mạt "Anh ta béo lên hay gầy đi, nói xem nào."
Nguyễn Huệ cười cợt "Tớ thấy là béo lên."
Tô Mạt "Mới có một tháng mà đã béo lên rồi sao? Chậc, cũng đến tuổi rồi, chẳng trách người ta thường nói đàn ông nhanh tàn."
Tô Mạt và Nguyễn Huệ kẻ tung người hứng, Song Kỳ chớp mắt, biết hai người họ cố tình nói cho cô nghe, nên không nói một lời.
...
Ngày Chử Hành được thả ra, Tần Thâm tổ chức một bữa tiệc, đón gió tẩy trần cho anh.
Tất cả bọn họ đều đến, Song Kỳ đứng ở phía sau, nhìn Chử Hành qua đám đông, hơi nhíu mày.
Ai nói anh ấy béo lên, rõ ràng là gầy đi rấtnhiềụ
Song Kỳ cau mày suy nghĩ, ánh mắt của Chử Hành đột nhiên dừng lại trên người cô.
Ánh mắt chạm nhau, tɾong lòng Song Kỳ hẫng một nhịp, cứng ngắc quay đầu sang một bên.
Chử Hành ra tù với một nghi thức rấtlớn và cầu kỳ.
Tắm rửa xông hương, bước qua chậu lửa, cuối cùng là tiệc đón gió tẩy trần.
Đợi đến khi mọi thứ kết thúc, đến khách sạn, Mục Xuyên dẫn đầu nâng ly chúc mừng.
Về khoản văn hóa trên bàn rượu, Tần Thâm bọn họ không bằng Mục Xuyên.
Là người "tung h0ành tɾong bụi hoa", bất kể thực chất là thật hay giả, dáng vẻ hào hoa thì luôn có.
Rượu qua ba lượt, Chử Hành với tư cách là nhân vật chính, bước ra khỏi phòng riêng hít thở không khí.
Tần Thâm the0 sát phía sau, tɾong khoảnh khắc bước ra khỏi cửa phòng riêng, ném cho Chử Hành một điếu thuốc.
Chử Hành đưa tay bắt lấy, ngậm vào miệng, cúi đầu châm lửa.
Tần Thâm "Uất ức cho cậu rồi."
Chử Hành ngẩng đầu cười đáp "Không có gì là uất ức, dù sao cũng phải có người làm việc này."
Tần Thâm trầm giọng nói "Tiếp the0 cậu định thế nào?"
Chử Hành nhướng mày "Hửm?"
Tần Thâm cười nhẹ "Đừng giả ngốc với tôi, cậu và Song Kỳ…"
Chử Hành cắn đầu lọc thuốc, không lên tiếng.
Tần Thâm "Nói xem, đối với Song Kỳ, cậu nghĩ thế nào?"
Chử Hành gạt tàn thuốc "Là Mạt Mạt bảo anh hỏi, hay là tự anh muốn hỏi."
Tần Thâm không phải là người thích buôn chuyện.
Huống chi lại là chuyện riêng tư tình cảm như thế này.
Nghe Chử Hành nói vậy, Tần Thâm cũng thẳng thắn đáp lời "Mạt Mạt không bảo tôi hỏi, nhưng tôi biết, cô ấy muốn biết."

⬅ Trước Tiếp ➡