⬅ Trước Tiếp ➡
Trong bữa tiệc, Tô Mạt tuyên bố chuyện mình sẽ rời đi, suốt cả bữa ăn, bầu không khí vô cùng nặng̝ nề.
Song Kỳ không nhịn được, uống thêm mấy ly rượụ
Mượn hơi rượu, cô kéo Tô Mạt lải nhải không ngừng.
"Không thể suy nghĩ lại được sao?"
"Em biết chị muốn rời đi là vì cái gì, nhưng Tần Thâm căn bản không quan tâm mà."
"Sư phụ…"
Nói đến cuối cùng, Song Kỳ nước mắt nước mũi tèm lem.
Thấy vậy, Tô Mạt đưa tay ôm cô vào lòng an ủi, dùng tay vỗ nhẹ lưng cô "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, xấu chết đi được."
Song Kỳ "Sư phụ…"
Tô Mạt cười nhẹ "Chị còn sống sờ sờ ra đây, em có thể đừng làm như là chia ly sinh tử được không."
Song Kỳ "Em không muốn chị rời đi."
Tô Mạt "Không có bữa tiệc nào là không tàn."
Song Kỳ "Uhuhu…"
Vốn dĩ bữa cơm này đã có bầu không khí nặng̝ nề, vì Song Kỳ, bầu không khí càng trở nên nặng̝ nề hơn.
Ăn xong, Tần Thâm đi thanh toán, Song Kỳ ôm Tô Mạt không buông.
Tô Mạt hết cách với cô, quay đầu nháy mắt với Chử Hành.
Chử Hành cau mày bước tới, không nói lời thừa thãi nào, đưa tay nắm lấy cánh tay Song Kỳ, kéo cô từ tɾong lòng Tô Mạt vào lòng mình.
Song Kỳ uống say, cũng khóc đến mơ hồ, căn bản không biết người đang ôm cô là Chử Hành.
Cô tưởng vẫn là Tô Mạt.
Song Kỳ hít hít mũi, ôm chặt Chử Hành "Sư phụ, em không nỡ rời xa chị."
Chử Hành không nói gì.
Song Kỳ lại nói "Sư phụ, em muốn ở bên chị cả đời không xa rời."
Chử Hành vẫn không lên tiếng.
Một lúc sau, Tần Thâm thanh toán xong trở lại, nhìn cảnh tượng trước mắt, không lên tiếng, cởi áo khoác trên người khoác lên người Tô Mạt.
Tô Mạt vẻ mặt thản nhiên, giữa lông mày còn mang the0 chút kiêu ngạo.
Cô vốn luôn được anh nâng niu tɾong lòng bàn tay, không hề cảm thấy có gì không ổn.
Tần Thâm quấn chặt áo cho Tô Mạt, Tô Mạt hé mắt nhìn anh một cái, lại quay đầu nhìn về phía Chử Hành đang đứng cách đó không xa "Tam sư huynh, Song Kỳ làm phiền anh rồi."
Chử Hành gật đầu "Ừ."
Tô Mạt cười nói "Nhớ đưa về tận nhà nhé."
Chử Hành "Yên tâm."
Nụ cười trên khóe môi Tô Mạt càng sâu hơn.
Cho dù hai người là lưỡng tình tương duyệt, Tô Mạt cũng không hy vọng hai người tɾong tình huống này xảy ra chuyện gì.
Chuyện này ấy mà, phải là cùng nhau hướng tới thì mới đủ tốt đẹp.
Cho dù là say, cũng là say mông lung mơ hồ, chứ không phải như Song Kỳ bây giờ, say đến mức không biết hôm nay là ngày nào.
Bước ra khỏi khách sạn, Chử Hành và Song Kỳ rời đi trước, Tô Mạt và Tần Thâm đứng ở cửa khách sạn nhìn the0 hai người lên xe.
Tô Mạt "Đột nhiên cảm thấy Song Kỳ và tam sư huynh rấtxứng đôi."
Tần Thâm "Ừ."
Nghe Tần Thâm nói vậy, Tô Mạt quay đầu nhìn anh.
Khi Tần Thâm cúi đầu nhìn cô, Tô Mạt cong môi cười "Anh thấy hai người họ so với hai chúng ta thì sao? Ai xứng đôi hơn?"
Tần Thâm nghe vậy, ánh mắt chợt tối sầm lại.
Tô Mạt trêu chọc, dời ánh mắt đi.
Đôi khi cô chính là có tâm tư xấu xa như vậy.
Cho dù không lâu nữa sẽ rời đi, cũng phải giống như mèo cào người, để lại tɾong lòng anh vài vết cào.
Ở một bên khác, Song Kỳ từ khi lên xe liền không yên tĩnh được một khắc.

⬅ Trước Tiếp ➡