⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu tiên là không ngừng cựa quậy tɾong lòng Chử Hành, khóc lóc nói hai người sống cùng chăn chết cùng huyệt, sau đó lại mở cửa sổ xe thò đầu ra ngoài, nói cảnh đêm ở Dung Thành đẹp biết bao.
"Sư phụ, chị có thấy không, cảnh đêm ở Dung Thành đẹp biết bao, chị không lưu luyến sao?"
"Sư phụ, chúng ta ở lại đi."
Song Kỳ vừa nói, vừa đưa mắt nhìn về phía Chử Hành.
Tài xế taxi thấy vậy, bị dọa không nhẹ "Anh bạn, bạn gái anh như vậy không ổn đâu, như vậy rấtnguy hiểm, nhỡ mà…"
Không đợi tài xế nói hết câu, Song Kỳ đột nhiên rụt đầu và tay lại, bất ngờ nhào tới gần Chử Hành, hai tay ôm lấy mặt anh nói "Sư phụ, sao chị lại thay đổi diện mạo rồi?"
Chử Hành "Song Kỳ."
Song Kỳ lại nhích lại gần hơn "Sư phụ, chị như vậy rấtgiống tam sư bá."
Song Kỳ đến quá gần, Chử Hành hít thở không thông, tay đặt lên e0 cô.
Vậy mà Song Kỳ không biết sống chết, vẫn tiếp tục nhích tới trước "Sư phụ, chị nói xem có phải đàn ông đều là đứng núi này trông núi nọ không."
Chử Hành nín thở lui về phía sau "Song Kỳ…"
Thấy Chử Hành lùi về phía sau, Song Kỳ đột nhiên nổi nóng, hai tay đang ôm mặt anh đột ngột dùng sức, kéo anh về phía mình, ngay sau đó ghé sát vào anh, say khướt, đôi môi đỏ mọng mấp máy nói "Sư phụ, chị trốn cái gì, chị đừng trốn…"
Hai người ở quá gần nhau, Song Kỳ mỗi khi nói một câu, Chử Hành đều có thể cảm nhận được môi cô lướt qua môi anh.
Cằm Chử Hành căng cứng, bàn tay đặt trên e0 Song Kỳ siết chặt.
Mắt thấy hai người sắp vượt quá giới hạn, tài xế taxi đột nhiên dừng xe "Chàng trai, đến nơi rồi."
Chử Hành h0àn hồn, ôm Song Kỳ vào lòng, không cho cô lộn xộn "Được."
Nói xong, Chử Hành lấy đïện thoại ra chuẩn bị thanh toán.
Ai ngờ, anh vừa lấy đïện thoại ra, Song Kỳ đột nhiên thò đầu ra khỏi lòng anh "Sư phụ, tối nay em muốn ở cùng chị."
Chử Hành "…"
Song Kỳ "Sư phụ, em không muốn về nhà một mình…"
Chử Hành "…"
Song Kỳ "Sư phụ, cầu xin chị…"
Chử Hành khàn giọng "Bác tài, đến…"
Chử Hành đọc địa chỉ khu nhà mình.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại ở cổng khu nhà Chử Hành ở.
Khu nhà có quy định, không cho phép xe taxi đi vào.
Chử Hành trả tiền xuống xe, cúi người bế Song Kỳ ra.
Song Kỳ đột nhiên bị bế lên, đầu tiên là giật mình, sau đó ôm chặt cổ Chử Hành nói "Sư phụ, thật không ngờ, chị trông yếu đuối mỏng manh như vậy, hóa ra lại khỏe thế…"
Nói xong, Song Kỳ cười vui vẻ.
Thấy cô làm loạn tɾong lòng mình, Chử Hành đột nhiên trầm giọng hỏi "Song Kỳ, em có thích anh không?"
Song Kỳ "Thích ạ, đương nhiên em thích sư phụ, em thích sư phụ nhất, nếu em là đàn ông, em nhất định sẽ cưới sư phụ…"
Song Kỳ nói năng không suy nghĩ, cười hì hì, nói liên hồi.
Nghe thấy lời cô nói, bước chân Chử Hành khựng lại, vài giây sau, cúi đầu nhìn cô nghiêm túc hỏi "Em có thích… tam sư bá của em không?"
Chử Hành vừa dứt lời, Song Kỳ đột nhiên cau mày.
Thấy vậy, tim Chử Hành như bị ai đó bóp nghẹn.
Rất rõ ràng, Song Kỳ rấtbài xích anh.
Giây tiếp the0, Song Kỳ hít hít mũi nói "Thích thì có ích gì, người đó là một tên đàn ông tồi, anh ta rõ ràng đã có người mình thích rồi, vậy mà còn không từ chối lòng tốt của em."

⬅ Trước Tiếp ➡