⬅ Trước Tiếp ➡
Chử Hành cúi đầu nhìn cô, hơi nhíu mày "Gì cơ?"
Song Kỳ hít hít mũi "Em nói uống rượu, sao, không muốn mời à? Nếu anh không muốn thì em tự mình ra ngoài uống."
Song Kỳ nói xong, Chử Hành không lên tiếng.
Rất lâu không nghe thấy Chử Hành trả lời, Song Kỳ có chút mất mặt, quay người đi về phòng ngủ mang dép lê, sau đó lại quay người chuẩn bị rời đi.
Hai người lướt qua nhau, Chử Hành đột nhiên đưa tay nắm chặt cổ tay cô "Muốn uống rượu gì?"
Song Kỳ "Rượu trắng."
Chử Hành "Món gì?"
Song Kỳ mím môi, tɾong mắt mang the0 vẻ bướng bỉnh "Gì cũng được, em không kén ăn."
Chử Hành đáp "Được, đợi tôi nửa tiếng."
Chử Hành nói xong, xoay người sải bước rời đi.
Nhìn bóng lưng Chử Hành, Song Kỳ vừa thở phào vừa đưa tay vỗ ngực mình.
Vừa rồi buồn bã quá độ không cảm thấy gì, bây giờ h0àn hồn lại, chỉ còn lại xấu hổ.
Chử Hành trở về rấtnhanh, thậm chí không đến nửa tiếng.
Từ vào ßếp đến khi dọn món ăn lên bàn, ba món mặn một món canh, cũng chỉ mất hơn hai mươi phút.
Đợi đến khi đồ ăn được dọn lên bàn, hai người ngồi đối diện nhau, Song Kỳ mím môi nói "Xin lỗi anh, em…"
Song Kỳ nói được một nửa, Chử Hành vặn mở chai rượu trắng trước mặt, rót vào cốc cho cô "Nếm thử xem."
Song Kỳ ngẩng đầu lên.
Chử Hành "Tôi biết tâm trạng em không tốt."
Nói xong, anh lại bổ sung thêm một câu "Chuyện Mạt Mạt muốn rời đi, tôi đã biết rồi."
Song Kỳ "…"
Có câu nói này của Chử Hành, Song Kỳ cũng không giấu giếm nữa, cũng không làm bộ làm tịch nữa, cầm ly rượu trắng trước mặt lên nhấp một ngụm nhỏ.
Rượu trắng cay nồng, từ khoang miệng cay xè đến tận cổ họng.
Song Kỳ căn bản không phải là người biết uống rượu, lập tức sắc mặt thay đổi đột ngột.
Vì không muốn mất mặt trước Chử Hành, cố gắng chịu đựng.
Cô tự cho rằng mình che giấu rấttốt, kỳ thực Chử Hành sớm đã nhìn ra sự khó chịu của cô, không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp cho cô một đũa thức ăn.
Thấy có thức ăn rơi vào bát mình, Song Kỳ vẫn cố gắng gượng, cố ý làm chậm động tác gắp thức ăn.
Đợi đến khi miếng thức ăn này vào miệng, mới cảm thấy cảm giác nóng rát tɾong cổ họng giảm bớt chút.
Chử Hành "Ăn hai miếng thức ăn trước đi, từ từ uống."
Song Kỳ "Anh cũng ăn đi."

Lúc ban đầu, hai người nhìn nhau không nói gì.
Không phải hai người cố ý muốn làm không khí lạnh nhạt, chủ yếu là thật sự không có chủ đề chung nào để nói.
Mấy chén rượu trôi xuống bụng, Song Kỳ là người mở lời trước "Anh nói xem tại sao sư phụ em cứ nhất định phải đi?"
Song Kỳ nói xong, Chử Hành nhìn về phía cô, trả lời "Cô ấy không vượt qua được cửa ải tɾong lòng mình."
Song Kỳ ăn thức ăn "Chỉ vì không thể sinh con sao?"
Chử Hành "Đúng vậy."
Song Kỳ ngẩng đầu "Nhưng chuyện này có gì ghê gớm đâu? Tần Thâm còn không để ý…"
Chử Hành "Nhưng cô ấy để ý."
Song Kỳ nhíu mày, vấn đề này đối với cô mà nói có chút sâu xa, cô không hiểụ
Nhìn thấy vẻ khó hiểu tɾong mắt cô, Chử Hành rót thêm rượu cho cô "Có đôi khi, vì quá yêu, sẽ phóng đại khuyết điểm của bản thân, cho dù đối phương h0àn toàn không để ý đến khuyết điểm đó, đặc biệt là, "khuyết điểm" đó của Mạt Mạt, còn có thể gây ra một số bất mãn của xã hội…"

⬅ Trước Tiếp ➡