⬅ Trước Tiếp ➡
Song Kỳ hít sâu một hơi "Ai sẽ bất mãn chứ? ?"
Chử Hành "Sẽ luôn có người chọc ngoáy vào cuộc sống của họ."
Song Kỳ nghe vậy, vẻ mặt trở nên hung dữ "Những người đó rảnh rỗi lắm sao?"
Chử Hành cười cười "Mỗi người đều có cách sống, quy tắc sinh tồn của riêng mình, không ai sai cả, chỉ có thể nói, nhận thức khác nhau, cách hiểu khác nhaụ"
Song Kỳ "Vậy mỗi người chỉ cần lo cho tốt cuộc sống của mình có phải được rồi không? Tại sao cứ phải đi chỉ tay năm ngón vào cuộc đời của người khác?"
Song Kỳ vừa dứt lời, bàn tay đang cầm ly rượu của Chử Hành hơi khựng lại.
Song Kỳ nhìn thẳng vào anh, lại nói "Còn nữa, tại sao chúng ta phải sống vì ánh mắt của người đời? Chúng ta sống, chẳng phải là vì bản thân chúng ta sao? Vì để chúng ta vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn."
Song Kỳ nói xong, ánh mắt Chử Hành trở nên nóng bỏng, cụp mắt xuống "Em nói đúng."
Song Kỳ uống rượu "Em hy vọng tất cả những người em quen biết đều có thể hạnh phúc, có thể hạnh phúc một cách tự do tự tại, không cần phải e dè ánh mắt của ai, cũng không cần phải lắng nghe âm thanh của bên ngoài…"
Chử Hành "Tôi cũng hy vọng như vậy."
Kể từ khi Song Kỳ mở lời, hai người càng nói càng nhiềụ
Nói chuyện một hồi, Song Kỳ đưa tay múc cho mình một bát canh, vừa uống vừa nói "Anh biết em thích anh mà, đúng không?"
Song Kỳ hỏi một câu đột ngột, Chử Hành khựng lại "Biết."
Song Kỳ không say, chỉ là đơn thuần uống rượu vào thì nói nhiều, ngẩng đầu lên nói "Anh đã biết, vậy mà lúc đó anh còn lợi dụng͟͟ em, lúc đó em đã hết hy vọng với anh rồi…"
Chử Hành nhìn cô, im lặng không nói.
Song Kỳ nghiêng đầu, lại nói "Vậy anh có từng hối hận không? Cảm thấy áy náy, cảm thấy mình không nên đối xử với em như vậy."
Ánh mắt Chử Hành giao nhau với cô, suy nghĩ một chút, trầm giọng nói "Nếu lúc đó tôi không lợi dụng͟͟ em, vậy thì bây giờ có phải em đã h0àn toàn hết hy vọng với tôi rồi không?"
Song Kỳ trả lời "Chắc chắn rồi."
Chử Hành nghe vậy, đường nét góc cạnh rõ ràng của cằm căng ra, cúi đầu uống rượu, khi ngẩng đầu lên vẻ mặt nghiêm túc nói "Không hối hận."
Nghe thấy lời nói chính nghĩa lẫm liệt của Chử Hành, Song Kỳ trợn to mắt.
Cô tưởng anh sẽ áy náy chứ.
Cho dù là giả vờ, ít nhất cũng phải giả vờ một chút chứ?
Anh ta lại có thể nghiêm túc, mặt dày mà thừa nhận như vậy sao??
Song Kỳ nhìn chằm chằm anh, cơn giận lập tức bùng lên tɾong lòng, ngoài cười nhưng tɾong không cười, lại nghiến răng nghiến lợi nói "Tam sư bá, uống rượu…"
Song Kỳ nói xong, tự mình uống một ngụm, cầm chai rượu lên rót rượu cho Chử Hành.
Chử Hành mấp máy môi mỏng, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì, uống cạn ly rượu tɾong một hơi.
Ban đầu, Song Kỳ chỉ là tɾong lòng có chút tức giận với Chử Hành.
Nghĩ rằng chuốc say anh, để anh khó chịu vì say rượu, hoặc đánh anh một trận, cũng tốt.
Ai ngờ, càng uống, "sắc đảm" của Song Kỳ càng rục rịch.
Càng nhìn người trước mặt, càng cảm thấy đẹp trai. Cổ áo sơ mi ngủ trên người cởi ra mấy cúc, lộ ra một đoạn xương quai xanh, cùng với động tác uống rượu, yết hầu lên xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡