⬅ Trước Tiếp ➡
Song Kỳ miệng nhanh hơn não "Cách gì?"
Chử Hành "Hai chúng ta kết hôn giả, sau đó làm giấy khai sinh cho đứa bé, cùng nhau nuôi dưỡng đứa bé, đợi đến khi em hoặc tôi có người mình thích, hai chúng ta liền ly hôn, đến lúc đó, nếu em muốn đứa bé, thì em mang đi, tôi sẽ trả tiền cấp dưỡng, nếu em không muốn, thì đưa cho tôi, tôi cũng không cần em trả tiền cấp dưỡng, hơn nữa em bất cứ lúc nào cũng có thể đến thăm con…"
Song Kỳ "…"

Kết cục cuối cùng, là Song Kỳ nắm chặt tay Chử Hành, gọi anh là "người tốt" mà kết thúc.
Song Kỳ không chỉ gọi Chử Hành là người tốt, mà tɾong lòng cũng vô cùng kính phụcanh, cô cảm thấy hình tượng của Chử Hành tɾong lòng cô đã được nâng cao lên mấy bậc.

Hai người bàn bạc xong, nhất trí, ra ngoài báo tin vui này cho Tô Mạt.
Tô Mạt khẽ nhướng đuôi mắt, ngoài cười nhưng tɾong không cười, vẻ mặt kiểu "chỉ cần em vui là được".
Song Kỳ chìm đắm tɾong thế giới của mình, không nhận ra ý vị sâu xa tɾong biểu cảm của Tô Mạt, quay đầu nói với Chử Hành "Vậy thì sau này làm phiền anh rồi."
Chử Hành mặt không đổi sắc "Không có gì."
Song Kỳ cười hì hì "Chúng ta đều là bạn bè mà, bạn tốt thì nên giúp đỡ lẫn nhau, huống chi chúng ta còn có bé con."
Chử Hành trả lời trôi chảy "Đúng vậy."
Tô Mạt "…"
Tần Thâm "…"
Rời khỏi khu nhà Tô Mạt ở, Song Kỳ và Chử Hành bắt taxi đến nhà Song Kỳ.
Trên đường đi, Song Kỳ giới thiệu tình hình gia đình mình cho Chử Hành.
Giới thiệu đơn giản xong, nhích lại gần Chử Hành, nhỏ giọng nói "Lát nữa anh tập trung vào mẹ em, anh đừng thấy bố em trông có vẻ hung dữ, thật ra mẹ em mới là người đứng đầu tɾong nhà, bố em thuộc kiểu ngoài cứng tɾong mềm…"
Chử Hành cười nhẹ "Được."
Thấy Chử Hành cười, Song Kỳ mím môi rụt người lại, mặt hơi đỏ, đưa tay vò tóc nói "Nếu, nếu mẹ em có mắng anh, thì anh, anh nhịn một chút, mẹ em ấy mà, miệng cứng lòng mềm, không có ý gì đâu…"
Song Kỳ ngoài miệng nói một đằng, tɾong lòng nghĩ một nẻo.
Song Kỳ nội tâm Một người đàn ông mà cười đẹp như vậy làm gì, yêu nghiệt, vừa nhìn đã biết là đồ…
Song Kỳ vốn định tɾong lòng chê bai Chử Hành là đồ đàn ông tồi.
Nhưng ý nghĩ này vừa mới nhen nhóm đã bị chính cô dập tắt.
Không thể nghĩ như vậy.
Sau khi cô làm ra chuyện như vậy, anh ta không những không trách cô, còn nguyện ý gánh vác sai lầm của cô, người tốt như vậy…
Song Kỳ suy nghĩ lung tung, Chử Hành bên này đáp "Không sao."
Huyện Trường Lạc không lớn, mấy phút đã đến nhà Song Kỳ.
Song Kỳ xuống xe, Chử Hành trả tiền.
Sau khi xuống xe, Song Kỳ đứng ở cửa nhà hít thở sâu mấy lần.
Chử Hành "Sợ à?"
Song Kỳ "Anh không biết đâu, mẹ em…"
Song Kỳ vừa nói một câu "mẹ em", phía sau cách đó không xa đột nhiên vang lên một giọng nói âm trầm lại mỉa mai "Con còn biết đường về cơ à, mẹ còn tưởng con ở luôn bên ngoài rồi chứ…"
Song Kỳ nghe thấy tiếng, người cứng đờ.
Giọng nói phía sau vẫn tiếp tục "Con còn nhớ con có một cái nhà à?"
Chử Hành "Là dì ấy à?"
Song Kỳ xấu hổ đáp "ừm".
Nói xong, Song Kỳ cứng ngắc quay đầu "Mẹ."
Mẹ Song Kỳ "Con còn biết con có một người mẹ à?"
Song Kỳ "Mẹ, con sai rồi, khoảng thời gian này con…"

⬅ Trước Tiếp ➡