Song Kỳ vừa mới mở lời, mẹ Song Kỳ liền ra hiệu cho cô dừng lại "Cọp lên thớt."
Song Kỳ "…"
Chử Hành "Có nghĩa là gì ạ?"
Song Kỳ nhỏ giọng trả lời "Không nghe lời giải thích."
Chử Hành "…"
Hai người thì thầm to nhỏ, mẹ Song Kỳ nhìn thấy Chử Hành, tɾong mắt thoáng qua một tia tò mò "Đây là?"
Song Kỳ cong môi, đang chuẩn bị trả lời, Chử Hành đã lên tiếng trước cô một bước "Dì, chào dì, con là bạn trai của Song Kỳ, con tên là Chử Hành."
Chử Hành vừa dứt lời, mẹ Song Kỳ đầu tiên là hơi ngẩn ra, sau đó thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách, trên mặt nở nụ cười tiến lên.
"Bạn trai của Kỳ Kỳ?"
"Sao dì chưa từng nghe con bé nhắc đến?"
"Con là người ở đâu? Làm công việc gì?"
…
Mẹ Song Kỳ hỏi hết câu này đến câu khác, Chử Hành lễ phép, lịch sự trả lời "Con là người Dung Thành, hai chúng con trước đây quen nhau ở Dung Thành, lần này cô ấy sở dĩ từ Dung Thành trở về, một mặt là vì Mạt Mạt trở về, một mặt là vì hai chúng con cãi nhaụ"
Nói xong, Chử Hành dừng lại một chút, lại nói tiếp "Công việc của con là thợ sơn mài, là sư huynh của Mạt Mạt, sư đệ của Tần Thâm."
Tô Mạt thì mẹ Song Kỳ biết.
Tần Thâm thì mẹ Song Kỳ càng quen thuộc không thể quen thuộc hơn.
Nghĩ đến mối quan hệ của mấy người, mẹ Song Kỳ tɾong nháy mắt đầu óc trở nên mơ hồ.
Chử Hành "Dì, hay là chúng ta vào tɾong rồi nói chuyện ạ?"
Mẹ Song Kỳ đang lúng túng, nghe thấy lời Chử Hành nói, trên mặt lộ ra nụ cười "Đúng đúng đúng, đứng ở ngoài này làm gì, chúng ta vào tɾong rồi nói chuyện."
Nói rồi, mẹ Song Kỳ dẫn đầu bước vào cửa.
Đi được vài bước, nhân lúc chờ thang máy, mẹ Song Kỳ kéo Song Kỳ đến trước mặt mình, véo một cái vào cánh tay cô, nhỏ giọng nói "Cái cậu Chử đó thật sự là bạn trai của con à?"
Song Kỳ chột dạ, cố gắng gượng "Vâng."
Mẹ Song Kỳ mặt đầy vẻ không tin, nhìn cô, lại đưa mắt vượt qua cô nhìn Chử Hành đang đứng trước mặt "Con bỏ bùa anh ta à?"
Song Kỳ nghe vậy mắt trợn tròn.
Mẹ Song Kỳ "Nếu không thì anh ta đẹp trai như vậy, sự nghiệp còn thành công như vậy, sao có thể để ý đến con?"
Song Kỳ " "
Mẹ Song Kỳ vừa dứt lời, cửa thang máy vừa hay mở ra, mẹ Song Kỳ khẽ hừ một tiếng không thể nghe thấy, bước vào thang máy.
Đến tầng đang ở, cửa thang máy mở ra, ba người cùng nhau xuống thang máy.
Đừng thấy là huyện nhỏ, nhà Song Kỳ lại ở tɾong một căn hộ lớn khan hiếm.
Hai trăm sáu mươi mét vuông.
Ở huyện Trường Lạc, giá cả phải vào khoảng ba triệu tệ.
Mức giá như vậy, nói thật, người bình thường tuyệt đối sẽ không mua.
Nhưng bố mẹ Song Kỳ vẫn luôn làm kinh doanh, những năm gần đây thu nhập đều không tệ, cho nên đã tiết kiệm được không ít tiền.
So với người g͙iàu ở các thành phố hạng nhất thì chắc chắn không thể so sánh được, hạng hai hạng ba cũng không thể so sánh được, nhưng xét ở một huyện nhỏ, thì điều kiện đã được coi là tốt nhất nhì rồi.
Vào đến cửa, mẹ Song Kỳ đẩy Song Kỳ một cái "Đi lấy dép lê cho Chử Hành."
Song Kỳ đang thất thần, bị mẹ Song Kỳ đẩy như vậy, đứng không vững, lảo đảo lao về phía trước.