Mẹ Song Kỳ "Song Kỳ từ nhỏ đã được nuông chiều, sau khi hai đứa kết hôn, nếu con bé ở vai trò người vợ có gì làm chưa tốt, cháu đừng giận, cháu từ từ dạy con bé, con bé học rấtnhanh, sẽ không làm liên lụy đến cháu tɾong cuộc sống vợ chồng."
Chử Hành "Sẽ không đâu ạ."
Mẹ Song Kỳ "Đừng nói không đâu, dì nói cháu nghe."
Chử Hành "Dì cứ nói tiếp ạ."
Mẹ Song Kỳ lại nói "Dì hỏi cháu, hai đứa xác định quan hệ yêu đương, xảy ra quan hệ, là hai bên tình nguyện phải không?"
Chử Hành gật đầu, tai đỏ lên "Vâng."
Mẹ Song Kỳ nói "Được, đã là hai bên tình nguyện, vậy thì bất kể đến lúc nào, cháu đều không được lấy chuyện này ra làm tổn thương Song Kỳ, không được nói con bé không biết giữ mình, không được nói con bé lẳng lơ…"
Chử Hành "Chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra."
Mẹ Song Kỳ hít sâu một hơi "Hai đứa còn trẻ, cơm áo gạo tiền cãi nhau ầm ĩ là chuyện bình thường, nhưng các cháu không biết rằng, vợ chồng cãi nhau, những lời nói làm tổn thương đối phương, giống như một con dao, cho dù sau này hai đứa có làm lành, nhưng những lời nói làm tổn thương đó, sẽ ở lại tɾong lòng cả đời…"
Chử Hành "Cảm ơn dì đã dạy bảo."
Nói xong những lời bảo vệ Song Kỳ, mẹ Song Kỳ dừng lại một chút, đích thân rót thêm nước trà cho Chử Hành.
Thấy vậy, Chử Hành vội vàng đưa tay ra nhận lấy ấm trà tɾong tay mẹ Song Kỳ.
Mẹ Song Kỳ né tay đang cầm ấm trà đi, khẽ nói "Tiểu Chử, vừa rồi là nói thái độ của cháu đối với Song Kỳ, cháu yên tâm, dì tuy rằng thương con gái, nhưng không phải là loại người chỉ biết cưng chiều con mình, không coi con người khác ra gì, cháu đối xử với Song Kỳ thế nào, sau này con bé cũng sẽ đối xử với cháu như thế, con bé sẽ yêu thương cháu, cùng cháu sống tốt, tɾong cuộc sống gặp phải chuyện gì cũng sẽ bàn bạc, nếu con bé không làm được, cháu cứ nói với dì, dì sẽ giúp cháu dạy dỗ con bé."
Mấy câu nói này của mẹ Song Kỳ rấtnhẹ nhàng, thái độ h0àn toàn khác với vừa rồi.
Chử Hành nghe xong, cằm lập tức căng cứng.
Anh từ nhỏ không cha không mẹ, không biết tình thân là gì, cũng chưa từng cảm nhận được hơi ấm của gia đình.
Đây là lần đầu tiên, có người nói với anh những lời ấm áp như vậy.
Mẹ Song Kỳ nhìn thấy phản ứng của Chử Hành, đưa tay đẩy những cuốn sổ đỏ và thẻ ngân hàng mà anh vừa đẩy đến trước mặt hai vợ chồng về phía anh "Vật chất tuy đáng quý, nhưng tấm lòng còn đáng giá hơn, những thứ mà cháu đã từng bước một vất vả gây dựng được tɾong những năm qua, dì hiểu, không dễ dàng, tự mình giữ lấy."
Chử Hành xúc động "Dì."
Mẹ Song Kỳ nhìn bố Song Kỳ một cái, bĩu môi nói "Chắc là chê hai chúng ta không cho tiền lì xì đổi cách xưng hô."
Bố Song Kỳ lập tức hiểu ý, ưỡn thẳng người nói "Con cũng có rồi, còn gọi chú dì gì nữa?"
Chử Hành "Bố, mẹ."
Khi Song Kỳ quay trở lại phòng khách, tɾong phòng khách đã một bầu không khí hòa thuận.
Chử Hành đang pha trà cho bố mẹ Song Kỳ.
Bố Song Kỳ không còn vẻ hung dữ vừa rồi, giống như một người cha hiền từ.
Mẹ Song Kỳ càng là mặt mày tươi rói, thể hiện rõ ràng câu nói mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng.