⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy Song Kỳ vẻ mặt nghi hoặc đi tới, mẹ Song Kỳ kéo tay cô nói "Kỳ Kỳ à, chuyện hôn lễ, con và Tiểu Chử tự quyết định, có chỗ nào cần bố mẹ giúp đỡ, thì cứ liên lạc với chúng ta."
Song Kỳ kinh ngạc " "
Vừa rồi còn là thái độ kia, mới có một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, Chử Hành rốt cuộc đã rót cho bố mẹ cô loại thuốc mê gì.
Ngoài kinh ngạc, Song Kỳ dùng khóe mắt liếc nhìn Chử Hành.
Chử Hành người tɾong cuộc ngồi rấtthẳng, bình tĩnh như thường.
Song Kỳ nhướng mày với anh "?"
Chử Hành không nói gì, đẩy một cốc nước ấm về phía cô.
Bố mẹ Song Kỳ lại trò chuyện với Chử Hành một lúc, nói có đồ cần mua, hai vợ chồng cùng nhau rời đi.
Đợi đến khi tɾong phòng khách chỉ còn lại Chử Hành và Song Kỳ, Song Kỳ vẻ mặt tò mò nhìn về phía anh "Anh đã nói gì với bố mẹ em vậy? Sao bố mẹ em đột nhiên đồng ý? Hơn nữa còn đồng ý nhanh như vậy."
Chử Hành mặt không đổi sắc nói "Bố mẹ đều là người hiểu lý lẽ."
Song Kỳ rấtgiỏi nắm bắt trọng điểm "Bố? Mẹ?"
Chử Hành nói "Là hai người bảo anh đổi cách xưng hô, anh cảm thấy nếu anh không nghe lời, có vẻ hơi không tốt."
Song Kỳ "…"
Song Kỳ tưởng rằng Chử Hành chỉ là thuyết phụcbố mẹ cô đồng ý cho hai người kết hôn mà thôi, không ngờ, ngay cả cách xưng hô cũng đã thay đổi rồi.
Điều này đại diện cho cái gì?
Điều này đại diện cho việc bố mẹ cô từ tận đáy lòng đã chấp nhận Chử Hành.
Nghĩ đến việc bố mẹ mình nhanh chóng chấp nhận Chử Hành như vậy, Song Kỳ giật giật khóe miệng.
Tại sao chứ?
Lý do gì?
Vì anh… đẹp trai sao?
Không thể nào?
Bố mẹ cô lại là người tùy tiện như vậy à?
Trong đầu Song Kỳ suy nghĩ lung tung, bên này Chử Hành bình tĩnh lên tiếng "Có tiện vào phòng em xem một chút không?"
Song Kỳ suy nghĩ vẫn còn đang bay bổng, căn bản không phản ứng kịp ý của câu nói này của Chử Hành là gì, tiện miệng đáp "Xem đi."
Chử Hành "Phòng nào?"
Song Kỳ h0àn hồn lại "Phòng nào là sao?"
Chử Hành "Phòng ngủ của em."
Song Kỳ nhướng mày "Anh hỏi phòng ngủ của em là phòng nào làm gì?"
Chử Hành "…"
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Chử Hành, Song Kỳ cổ hơi cứng quay đầu, cầu cứu nhìn về phía người giúp việc đang đứng một bên.
Người giúp việc nhỏ giọng nói "Vừa rồi cậu chủ nói muốn xem phòng của cô, cô đã đồng ý rồi."
Song Kỳ "…"
Để che giấu việc mình căn bản không nghe rõ Chử Hành nói gì, Song Kỳ ho khan hai tiếng, cười gượng nói "Ồ, chuyện này à, được chứ…"
Nói rồi, Song Kỳ đứng dậy dẫn đường.
Phòng của Song Kỳ, vừa đẩy cửa bước vào, một cảm giác thiếu nữ ập đến.
Hồng hồng, mềm mềm.
Cả căn phòng đều được bài trí màu hồng.
Vừa nhìn là có thể nhận ra, cô ở tɾong nhà được yêu thương chiều chuộng.
Bước vào phòng, đập vào mắt đầu tiên chính là những con búp bê vải đặt trên đầu giường, bày bảy tám con, ngay ngắn chỉnh tề.
Liếc nhìn một cái, Chử Hành mím môi mỏng, cong lên một cách kín đáo.
Song Kỳ không chú ý đến biểu cảm của anh, tự mình đi vào tɾong, vừa đi vừa nói "Phòng của em bài trí rấtđơn giản, lúc nhỏ là như vậy, lớn lên vẫn là như vậy…"
Chử Hành "Rất ấm áp."
Song Kỳ "Đương nhiên rồi, đẹp hơn nhiều so với căn phòng toàn màu đen xám của anh."

⬅ Trước Tiếp ➡