Ngay khi cô định giải thích gì đó, Chử Hành đột nhiên cúi người xuống, hai tay chống hai bên người cô nói "Giáo dục thai nhi thường bắt đầu từ khi nào?"
Chử Hành chuyển chủ đề quá nhanh, Song Kỳ "Hả?"
Chử Hành "Khi giáo dục thai nhi đừng xem mấy cuốn sách này."
Vết đỏ trên mặt Song Kỳ lan đến tai, lại lan đến cổ "Em, em không xem, lâu rồi…"
Chử Hành "Anh không muốn để con chúng ta biết chuyện của em và những người đàn ông khác."
Song Kỳ " "
…
Khi bố mẹ Song Kỳ trở về, Song Kỳ và Chử Hành đã xảy ra mâu thuẫn.
Trước mặt bố mẹ Song Kỳ, Song Kỳ tuy rằng không trực tiếp nổi giận, nhưng sắc mặt không được tốt.
Trong bữa tối, mẹ Song Kỳ mấy lần đưa mắt nhìn qua lại giữa hai người, cuối cùng dừng lại trên người Chử Hành, dùng đũa chung gắp thức ăn cho anh, thẳng thắn hỏi "Hai đứa cãi nhau à?"
Chử Hành "Cảm ơn mẹ."
Nói xong, chỉ còn lại nụ cười, không trả lời câu hỏi của mẹ Song Kỳ.
Vừa nhìn dáng vẻ này của Chử Hành, mẹ Song Kỳ đoán được vấn đề chắc chắn không phải do Chử Hành, đưa mắt nhìn về phía Song Kỳ "Nói đi."
Song Kỳ bị điểm danh, ngẩng đầu "Nói, nói gì ạ?"
Mẹ Song Kỳ "Hai đứa còn chưa kết hôn, đã suốt ngày cãi nhau, nếu kết hôn rồi thì còn thế nào nữa, nếu không hợp, chi bằng sớm chia tay đi."
Lời này của mẹ Song Kỳ khiến Song Kỳ sợ hãi không nhẹ.
Chiếc thìa tɾong tay Song Kỳ rơi "bộp" xuống bát "Mẹ, chúng con chỉ là mâu thuẫn nhỏ thôi ạ."
Mẹ Song Kỳ "Mâu thuẫn gì? Nói ra chúng ta nghe xem."
Song Kỳ giật giật khóe miệng, mặc dù tɾong lòng vô cùng không muốn, nhưng vẫn thành thật kể lại chuyện vừa rồi.
Song Kỳ nói xong, vốn tưởng rằng mẹ Song Kỳ ít nhiều gì cũng sẽ thiên vị cô một chút, ai ngờ mẹ Song Kỳ cười lạnh một tiếng nói "Tiểu Chử nói không sai, vốn dĩ là như vậy, con làm thì cũng làm rồi, sao còn sợ người khác nói?"
Song Kỳ "Mẹ "
Song Kỳ nói xong, biết mẹ Song Kỳ bây giờ đã h0àn toàn đứng về phía Chử Hành, tɾong lòng cảm thấy không công bằng, quay đầu nhìn về phía bố Song Kỳ "Bố, bố nói gì đi chứ "
Bố Song Kỳ đang húp canh, đột nhiên bị điểm danh, hắng giọng nói "Chuyện này, cái này, ừm, bố thấy…"
Mẹ Song Kỳ "Khụ "
Bố Song Kỳ "Bố thấy hôm nay món canh này rấtngon."
Song Kỳ "Bố "
Mẹ Song Kỳ "Không thể dung túng cho thói xấu chiến tranh lạnh này của con, vợ chồng có mâu thuẫn gì, thì cứ nói thẳng ra, chiến tranh lạnh là cái kiểu gì, chiến tranh lạnh và nói năng không lựa lời, hai thứ này đều là những chuyện làm tổn thương tình cảm nhất."
Song Kỳ "…"
Song Kỳ có miệng mà không thể cãi, cô cũng không thể nói cô và Chử Hành căn bản không phải là mối quan hệ như họ nghĩ, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ăn tối xong, Song Kỳ vốn tưởng rằng Chử Hành tối nay sẽ ở khách sạn, ai ngờ, mẹ cô lại bảo người giúp việc lấy thêm một bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân đưa đến phòng cô.
Thấy vậy, Song Kỳ trợn tròn mắt "Mẹ, mẹ làm gì vậy?"
Mẹ Song Kỳ mặt không đổi sắc nói "Làm gì là làm gì? Trong nhà chỉ có mấy phòng này, những phòng khác bình thường dì Trương không dọn dẹp mấy, con không để Chử Hành ở phòng con thì ở đâu?"
Song Kỳ "Nhưng hai chúng con…"
Mẹ Song Kỳ "Con cũng có rồi, bây giờ mới nghĩ đến chuyện giữ khoảng cách à?"