Song Kỳ không nói nên lời.
Buổi tối, Song Kỳ cứ ở lỳ tɾong phòng khách đến tận rạng sáng, TV chiếu cái gì h0àn toàn không biết, đầu óc rối bời như một mớ bòng bong.
Sao mẹ cô lại sắp xếp cho Chử Hành ở phòng cô chứ?
Chuyện này khiến cô tối nay làm sao ngủ được?
Chử Hành có nghĩ là cô cố ý không?
Song Kỳ vừa nghĩ, vừa cúi đầu cắn một góc gối ôm tɾong lòng, đang rối rắm, thì đỉnh đầu bị bao phủ bởi một bóng đen, giọng nói trầm ấm dễ nghe của Chử Hành vang lên trước mặt cô "Muộn như vậy rồi còn chưa ngủ?"
Nghe thấy giọng nói của Chử Hành, Song Kỳ sắc mặt cứng đờ.
Thấy cô không động đậy, Chử Hành cúi người xuống, lại lên tiếng "Song Kỳ?"
Song Kỳ ngẩng đầu, ánh mắt vừa hay chạm phải Chử Hành.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, tim Song Kỳ đột nhiên đập nhanh, khóe môi mấp máy, ấp úng "Em, em chuẩn bị đi ngủ rồi, vừa rồi, vừa rồi tìm dép lê, không tìm thấy, em…"
Song Kỳ nói năng lộn xộn.
Ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang nói gì.
Cô còn muốn nói gì đó, Chử Hành đột nhiên đưa tay bế cô lên.
Song Kỳ "Chử Hành "
Chử Hành "Không cần dép lê, anh bế em về."
Song Kỳ "Em, anh…"
Chử Hành "Thời gian không còn sớm nữa, em thức khuya, đối với sự phát triển của em bé cũng không tốt."
Nhắc đến em bé, Song Kỳ không nói gì nữa.
Mặc dù em bé ở tɾong bụng cô, nhưng về mặt pháp luật mà nói, đúng là bảo bối chung của hai người, Chử Hành có quyền lên tiếng.
Song Kỳ bị Chử Hành ôm tɾong lòng, tay chân luống cuống.
Cho đến khi bước vào phòng ngủ được đặt lên giường, trái tim vì căng thẳng mà nhảy lên tận cổ họng mới h0àn toàn hạ xuống.
Tuy nhiên, trái tim này còn chưa hạ xuống được bao lâu, lại lần nữa bị nhấc lên.
Bởi vì Chử Hành quay lưng về phía cô bắt đầu cởi cúc áo sơ mi
Mắt thấy chiếc áo sơ mi trên người Chử Hành sắp được cởi ra, Song Kỳ buột miệng gọi dừng "Chử Hành "
Song Kỳ vừa dứt lời, Chử Hành quay đầu lại, chiếc áo sơ mi đã cởi hết cúc cứ như vậy muốn cởi mà không cởi được mặc trên người anh.
Những lời Song Kỳ muốn ngăn cản tɾong nháy mắt nghẹn lại ở cổ họng.
Giây tiếp the0, cô nuốt nước bọt nói "Không, không có gì."
Chử Hành "Không có quần áo để thay, vừa rồi mẹ lấy cho anh một bộ đồ ngủ của bố."
Song Kỳ "Ồ."
Chử Hành gọi "bố mẹ" thật là thuận miệng.
Thuận miệng đến mức không hề có cảm giác gượng gạo.
Chử Hành nói xong, trầm giọng nói "Anh đi tắm, em nghỉ ngơi trước đi."
Song Kỳ "Vâng."
Song Kỳ nói xong, nhìn the0 bóng lưng Chử Hành đi vào phòng tắm, vò tóc lung tung, tɾong lòng như có mèo cào.
Bực bội một hồi, cô lấy đïện thoại ra, gửi cho Tô Mạt một tin nhắn Sư phụ, Chử Hành có phải học qua thuật vu cổ gì không?
Tô Mạt lúc này vừa hay chưa ngủ, đang chơi game, nhìn thấy tin nhắn của cô, trả lời ngay lập tức Tin vào khoa học.
Song Kỳ Em nghiêm túc đấy.
Tô Mạt Chị cũng không đùa.
Song Kỳ Hôm nay anh ta đã mê hoặc bố mẹ em.
Mê hoặc.
Từ này rấtcó ý vị sâu xa, Tô Mạt bị cô gợi lên hứng thú, nhắn tin ?