Nhận thấy Tô Mạt thất thần, Song Kỳ hít mũi nói "Sư phụ, em không nỡ xa chị."
Tô Mạt h0àn hồn, trêu chọc "Vậy thì ở lại?"
Song Kỳ "…"
Ngày trở về Dung Thành, Song Kỳ giống như quả cà tím bị sương đánh.
Say xe dữ dội.
Suốt chặng đường này, cô ngoài ngủ ra thì chính là nôn.
Nôn đến mức tɾong dạ dày không còn gì, vẫn nôn.
Tần Thâm lái xe đưa thẳng hai người đến khu nhà của Chử Hành, xe dừng lại, hai người xuống xe, Tần Thâm ngồi tɾong xe không nhúc nhích.
Chử Hành "Đại sư huynh, anh…"
Tần Thâm "Tôi về nhà."
Chử Hành "Không lên trên ngồi một lát sao?"
Chử Hành vừa dứt lời, Song Kỳ bên kia "Ọe "
Chử Hành nhíu mày.
Tần Thâm mặt không biểu cảm xua tay "Lên đi."
Song Kỳ bên này vẫn còn buồn nôn, Chử Hành cũng không kịp nghĩ ngợi gì khác, "ừm" một tiếng, dìu Song Kỳ lên lầụ
Vừa đi, Song Kỳ vừa bĩu môi muốn khóc mà không ra nước mắt oán trách "Trước đây em chưa từng bị say xe, chắc chắn là do mang thai…"
Chử Hành "Vẫn còn khó chịu lắm sao?"
Song Kỳ "Vâng."
Song Kỳ nôn quá nhiều, vành mắt đều đỏ lên.
Chử Hành cúi đầu nhìn cô một cái, hơi cúi người xuống, trực tiếp bế cô lên.
Song Kỳ đầu tiên là kinh ngạc, sau đó đưa tay ôm lấy cổ Chử Hành.
Song Kỳ mặt đỏ bừng "Em không phải cố ý muốn anh bế."
Chử Hành "Anh biết."
Song Kỳ "Anh đây là đang bế em bé, không phải bế em."
Chử Hành "Ừ, em nói đúng, anh đây là đang bế em bé."
Song Kỳ "…"
Lời này của Chử Hành đầy ẩn ý, Song Kỳ nghe xong luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nhưng cụ thể là chỗ nào không đúng, cô lại nhất thời không phản ứng kịp.
Suy nghĩ một hồi, Song Kỳ tự tẩy não.
Anh chẳng qua chỉ là lặp lại một lần lời cô nói mà thôi, sao có thể có gì không đúng, toàn là do cô tự mình chột dạ.
…
Trong khoảng thời gian tiếp the0, Song Kỳ được cơm bưng nước rót, áo đến thì giơ tay.
Phản ứng ốm nghén có chút nghiêm trọng, buồn ngủ, nôn mửa.
Hành hạ gần hai tháng sau, những triệu chứng này mới dần dần biến mất.
Một ngày sau khi các triệu chứng biến mất, Chử Hành nói đưa cô ra ngoài đi dạo, cuối cùng dừng xe trước cửa một căn biệt thự ở trung tâm thành phố.
Biệt thự là mới xây.
Biệt thự ở trung tâm thành phố, giá cả có thể tưởng tượng được, tấc đất tấc vàng.
Song Kỳ biết khu phố cũ này được xây còn the0 Tô Mạt học việc đã từng nghe nói qua.
Nghe nói chỉ riêng việc giải tỏa, đã bồi thường cho tất cả các hộ dân một khoản tiền rấtlớn.
Song Kỳ xuống xe, nhìn căn biệt thự trước mặt ngây người.
Một lúc lâu sau, cô quay đầu nhìn về phía Chử Hành, hỏi ra nghi vấn tɾong lòng "Đây là?"
Chử Hành "Anh mua."
Song Kỳ nhướng mày "?"
Chử Hành "Căn nhà kia quá nhỏ, một mình anh ở thì được, hai chúng ta cũng có thể tạm chấp nhận, nhưng sau này con ra đời, e là có chút chật chội…"
Song Kỳ "…"
Chử Hành "Vào tɾong xem thử?"
Song Kỳ mím môi, nhất thời không biết nên nói gì.
Chử Hành "Anh mua hơi vội, là sau khi biết em mang thai mới mua, cho nên trực tiếp mua nhà đã h0àn thiện nội thất, lát nữa em vào tɾong xem thử, nếu có chỗ nào không hài lòng, có thể sửa sang bố trí lại…"
Song Kỳ "Không cần phiền phức như vậy."