⬅ Trước Tiếp ➡
Chử Hành "Nơi ở cả đời, ở thoải mái là quan trọng nhất, vẫn nên the0 sở thích của em."
Nói rồi, Chử Hành dẫn đầu bước đi, đồng thời dùng tay dìu Song Kỳ.
Song Kỳ hiện tại mới có ba tháng, thật sự không đến mức "bước đi khó khăn", Chử Hành dìu cô như vậy, có hơi làm quá.
Tuy nhiên Song Kỳ cũng không phản đối.
Chủ yếu là hai tháng nay, cô đã quen với sự chăm sóc như vậy của anh.
Hai người bước vào cửa, sân vườn rộng rãi đập vào mắt đầu tiên.
Không giống kiểu ba gian ba viện của Tần Thâm.
Chính là loại biệt thự có một cái sân đơn giản.
Diện tích rấtlớn, bố cục đơn giản.
Hai người đi vào tɾong, bước chân Song Kỳ do dự.
Nhận thấy sự khác thường của cô, Chử Hành chậm lại nửa nhịp "Sao vậy?"
Song Kỳ "Thật, thật ra em cảm thấy chúng ta không cần thiết phải đổi nhà."
Dù sao thì đợi sau khi cô sinh con xong, nếu hai người họ mỗi người có người mình thích thì sẽ chia tay.
Vì khoảng thời gian ngắn ngủi này mà mua một căn nhà.
Thật sự có chút không đáng.
Hơn nữa cô biết Chử Hành vốn rấttiết kiệm.
Có thể bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy, đối với anh mà nói thật sự không dễ dàng.
Song Kỳ vừa dứt lời, bàn tay Chử Hành đặt trên vai cô hơi siết chặt, cúi đầu nhìn cô "Anh biết em đang nghĩ gì."
Song Kỳ bị nói tɾúng tim đen, mím chặt môi.
Chử Hành nói tiếp "Đừng nghĩ nhiều, trước mắt cứ sống tốt đã, chuyện sau này, sau này rồi tính."
Song Kỳ máy móc gật đầụ
Nửa tiếng sau, Chử Hành dẫn Song Kỳ đi tham quan một vòng, cuối cùng mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa.
Chử Hành rót cho cô một cốc nước đưa tới "Phòng ngủ chính có thích không?"
Song Kỳ nhận lấy cốc nước, nghĩ đến căn phòng ngủ chính có bố cục giống hệt như ở huyện Trường Lạc của cô, tɾong lòng tràn ngập ấm áp "Thích."
Chử Hành nghe vậy, cong môi cười.
Giây tiếp the0, Song Kỳ cong môi hỏi "Em ở một mình à?"
Nụ cười của Chử Hành hơi thu lại, cúi người đến gần Song Kỳ, giọng nói trầm thấp "Vậy còn anh thì sao? Anh phải làm sao?"
Chử Hành đến gần bất ngờ, Song Kỳ ngả người ra sau, ánh mắt lảng tránh, lắp bắp nói "Không, không phải một phòng, anh, anh ngủ ở đâu cũng được mà."
Chử Hành "Nhưng anh muốn gặp con."
Giọng nói của Chử Hành trầm thấp mang the0 một chút quyến luyến khó tả.
Song Kỳ ngẩng đầu nhìn anh, đối diện với đôi mắt chuyên chú của anh, lưỡi như thắt lại.
Anh nói anh muốn gặp con.
Cô nên nói gì đây?
Bảo anh đừng nghĩ tới chuyện đó?
Nhưng dù sao anh cũng là bố của đứa bé.
Song Kỳ nhìn Chử Hành, cả người có chút sốt ruột, muốn tìm chút lời lẽ thích hợp, nhưng bất kể có sắp xếp ngôn ngữ thế nào cũng không tìm được.
Ngay khi cô chuẩn bị bất chấp tất cả từ chối, Chử Hành lại lên tiếng "Song Kỳ, có phải em không tin tưởng nhân phẩm của anh không?"
Song Kỳ nghẹn lời "…"
Chử Hành lại nói "Hai chúng ta đã ở cùng nhau hơn hai tháng rồi, em thấy anh có khinh bạc em không?"
Song Kỳ "…"
Anh có khinh bạc cô không?
Hình như là không có.
Lại hình như là có.
Ví dụ như mỗi tối, anh đều sẽ vô thức hôn cô.
Còn có mỗi sáng sớm, anh không những sẽ mơ mơ màng màng hôn cô, thậm chí còn…

⬅ Trước Tiếp ➡