Anh nói anh cũng vậy.
Anh cũng là the0 đuổi vợ đến mức thân tàn ma dại sao?
Anh đang the0 đuổi ai?
Song Kỳ cảm thấy tɾong khoảnh khắc này đầu óc mình h0àn toàn không đủ dùng.
Cô khẽ nhếch khóe miệng "Anh cũng là gì?"
Chử Hành sau khi uống rượu nói lời thật lòng "Anh cũng đang the0 đuổi vợ."
Song Kỳ mặt đột nhiên đỏ bừng, lắp bắp hỏi "The0, the0 đuổi ai?"
Chử Hành "Em."
Song Kỳ " "
…
Bữa cơm này, Song Kỳ ăn mà không tập trung.
Vốn dĩ hôm nay tɾong đầu cô đã rối bời, sau khi nghe thấy mấy câu nói kia của Chử Hành, càng rối hơn.
Cô không biết, Chử Hành là uống nhiều nói lời say, hay là vì uống nhiều, cho nên mới nói thật.
…
Buổi tối, động phòng hoa chúc.
Bởi vì Song Kỳ đang mang thai, khâu nháo động phòng tất cả đều làm đơn giản.
Chỉ là chơi mấy trò chơi nhỏ liền trả lại không gian riêng tư cho hai người.
Trò chơi kết thúc, Chử Hành ra ngoài tiễn khách, Song Kỳ một mình ngồi trên giường, như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.
Cô vẫn đang nghĩ về những lời Chử Hành nói trên bàn ăn tối nay.
Lại nghĩ lát nữa Chử Hành trở về, có thể sẽ tiếp tục nói gì đó với cô không.
Lại nghĩ, nếu Chử Hành không nói, vậy cô có nên hỏi không?
Song Kỳ đang đầu óc rối bời suy nghĩ, cửa phòng ngủ mở ra, Chử Hành đẩy cửa bước vào.
Song Kỳ nghe thấy tiếng động ngẩng đầu, tɾong khoảnh khắc nhìn thấy Chử Hành, lại chột dạ cúi đầu xuống.
Giây tiếp the0, Chử Hành tiến lên, ngồi xổm xuống trước mặt cô, đưa bát mì nóng hổi đến trước mắt cô.
Song Kỳ "…"
Chử Hành "Đói không? Có muốn ăn chút gì không?"
Song Kỳ ngửi thấy mùi thơ๓ của mì, nuốt nước bọt, nói lời không thật lòng "Em không đói."
Chử Hành "Thật không?"
Song Kỳ miệng sắp chảy nước miếng thành sông "Thật."
Chử Hành "Vậy thì phiền em ăn cùng anh một chút nhé? Anh đói rồi."
Song Kỳ "…"
Song Kỳ không nói "được", cũng không nói "không được", ngẩng đầu nhìn Chử Hành.
Hai người nhìn nhau, một lúc lâu sau, Song Kỳ nói "Những lời anh nói với em tối nay ở khách sạn khi say rượu, anh còn nhớ không?"
Chử Hành cười cười, trầm giọng hỏi "Em hy vọng anh nhớ hay là không nhớ?"
Song Kỳ hít sâu một hơi, mím môi.
Trong khoảnh khắc này, cô có thể chắc chắn, anh nhớ.
Hơn nữa anh h0àn toàn biết mình đã nói gì.
Chử Hành nói xong, thấy Song Kỳ không lên tiếng, đặt bát mì nóng lên tủ đầu giường "Có chuyện gì muốn hỏi, ăn xong rồi hỏi, được không?"
Giọng nói của Chử Hành lịch sự mang the0 một chút dịu dàng.
Song Kỳ nghe xong, nhìn anh một cái, lại nhìn bát mì "Anh không đói sao?"
Chử Hành "Em ăn trước đi, phần còn lại anh sẽ ăn."
Song Kỳ nói "Hay là anh xuống dưới lấy một cái bát không, hai chúng ta chia ra ăn…"
Cô làm sao có thể để anh ăn đồ thừa của cô chứ.
Song Kỳ nói xong, mím môi nhìn về phía Chử Hành.
Nhìn ra sự kiên quyết tɾong ánh mắt của cô, Chử Hành cười cười "Được."
Chử Hành nói xong, đứng dậy xuống lầu lấy bát không.
Một lúc sau, Chử Hành cầm bát không trở lại, chia bát mì nóng thành hai phần, kéo một chiếc ghế đến bên giường, hai người ngồi đối diện nhau ăn mì.
Mì nóng thật ra không nhiều, chia ra rồi thì càng ít.
Tuy nhiên, hai người đều ăn rấtchậm.
Vài đũa mì, vậy mà lại ăn ra cảm giác thời gian trôi chậm như cả năm.